PDA

View Full Version : Khởi đầu sau một kết thúc



hoangtulonely
10-31-2008, 07:52 PM
Hôm nay tôi rời khỏi Wisconsin và trở về nhà của tôi tại Colorado. Tôi là một người mới. Tôi tự do và tôi là tôi cho lần đầu tiên trong cuộc đời của mình. Ba tháng trước tôi đã chìm ngập, chôn sâu trong đau buồn và thương tiếc sâu đậm nhất mà tôi đã phải sống qua. Hôm nay tôi bay vút lên trời cao. Không phải vì tôi là một chiếc máy bay nhưng tôi đã sống qua những ngày đầy tràn yêu thương trong những qua.

Ước gì Dave, phối ngẫu của tôi có thể ngồi ngay bên cạnh tôi để chia sẻ khoảnh khắc này bởi vì anh ấy là một phần lý do tôi có trải nghiệm này.

Dave đã qua đời sau một tai nạn xe cộ vào ngày 15 tháng 5, chỉ 3 tháng rưỡi trước đây thôi. Tôi yêu Dave hơn ai hết và trên cả những gì khác và cái chết của anh là một cú sốc và là sự đau khổ mà tôi sẽ không bao giờ quên. Là một người đồng tính chưa công khai mình "với một ai" trong cuộc sống của tôi và bất thình lình tôi đã bị đẩy vào nhận thức rằng tôi đã không có một ai để tìm đến, không một ai tôi có thể tâm sự với, không một ai giúp tôi trong đau buồn và sự mất mát của mình. Nỗi đau buồn, thương tiếc hủy diệt và tôi đã cảm thấy mình thật quá cô đơn.

Tôi dang tay tìm đến cộng đồng của mình nhưng không dễ để tìm thấy. Không có nhóm thương tiếc nào cho những người đồng tính nam, không có đường dây nóng - chỉ là một cái máy trả lời tự động. Tôi đã chẳng làm việc được mà cũng không ăn uống gì được. Và giấc ngủ (khi cuối cùng rồi nó cũng đến) đã là một giải vây duy nhất cho những dòng nước mắt.

Tôi đã bước qua đám tang với sự giúp đỡ của gia đình và bạn bè của Dave và sự ủng hộ hiện hữu thường trực của người anh em họ tuyệt vời của anh ấy. Tôi tìm đến mạng lưới trực tuyến và đã gặp được một số người đặc biệt đã chia sẻ nỗi đau buồn của tôi và đã đứng bên cạnh tôi cho dù chúng tôi chưa bao giờ gặp mặt nhau.

Một người bạn cũ đã liên kết với tôi trong thời điểm tang thương này và cùng nhau giúp đỡ công ty điện thoại địa phương của chúng tôi với số tiền lớn. Trải qua sự ra đi của Dave vào những tuần đầu cô ấy đã cứu sống tôi mỗi ngày một chút.

Chẳng có ai nơi tôi sống để tâm tình tôi vào thư viện và đọc một vài cuốn sách. Những cuốn sách đó đã nói cho tôi hay rằng tôi không khùng điên và đã quả quyết với tôi rằng nỗi đau buồn hôm nay sẽ khác đi vào ngày mai. Cuối con đường sẽ có ánh sáng chúng nói như thế, nhưng con đường sẽ đầy chướng ngại vật. Đúng thế, con đường thật khó đi.

Tôi duyệt lưu trữ tài liệu địa phương và đã tìm thấy một bài viết nói về một nhóm nói về sự thương tiếc tại một nhà thương trong vùng. Tôi đến gặp giáo sĩ và nhóm ấy đã bắt một vài tuần sau đó (vào ngày sinh nhật của Dave). Cái nhóm nhỏ này (thường là giáo sĩ, người làm việc xã hội và tôi) đã giúp đỡ tôi thêm một chút. Họ thật là tuyệt vời.

Tôi đã tìm đến nhiều văn phòng khác nhau để tìm sự giúp đỡ và tôi đã được chỉ dẫn. Có những nơi đã không còn hiện hữu và một số khác chỉ trả lời qua máy thâu âm hoặc có những người vừa rời khỏi để nghỉ hè. Một người phụ nữ tuyệt vời tại đại học địa phương đã đến với tôi với tất cả tấm lòng của bà ấy và đã giúp tôi tìm được thêm sự giúp đỡ, thêm một vài liên hệ có tiềm năng. Và một trong những liên hệ này đã đưa tôi đến những người khác đã giúp đỡ tôi được nhiều hơn nữa.

Từng bước từng bước nhỏ, ngày qua ngày tôi tiếp tục tìm đến những sự giúp đỡ. Và từ người này đến người kia tôi đã tìm thêm được những gì tôi cần thiết. Giờ đây, cho tất cả những yêu thương và sự ủng hộ mà tôi đã có thể tìm ra những phần đã bị thiếu xót.

Tôi vẫn là một người đồng tính nam và bắt đầu công khai mình. Tôi vẫn là một người đàn ông đang mang tang mà không có gia đình bên cạnh để ủng hộ anh ta. Tôi vẫn sống trong rối rắm và lo sợ. Rối rắm về tôi là ai và sợ điều tôi sẽ nhận được - có thể nào tôi bị mất việc, tôi có thể yêu lại được không, gia đình tôi có quay mặt khi biết ra con người thật của tôi.

Trong số những thứ Dave đã trao cho tôi là một ý thức mạnh mẽ yêu và được yêu như thế nào. Cảm giác như thế nào khi thật sự hạnh phúc. Và tiếng động như thế nào khi bức tường tôi đã tạo dựng nên xung quanh cuộc sống và trái tim của tôi ngã xuống từng viên từng viên gạch một ra sao.

Tôi không thể trở vào lại cái tủ kín được nữa. Dave chắc chắn đã muốn tôi sống hạnh phúc và tôi cũng muốn hạnh phúc. Vì thế, tôi đã làm một quyết định rằng tôi cần phải bắt đầu chia sẻ cuộc sống tôi với gia đình. Tôi muốn họ biết tôi hoàn toàn và tôi không muốn dối trá lâu dài nữa. Và tôi cần sự ủng hộ và sự yêu thương của họ hơn bao giờ hết.

Với sự ủng hộ của chị lớn tôi (người mà tôi đã công khai mình trước đó hai tháng - một câu chuyện tuyệt hay khác). Tôi đã kêu gọi một cuộc họp mặt gia đình khi tôi về lại Wisconsin. Tin đồn bay nhanh nhưng tôi vẫn giữ bí mật của tôi (với tất cả bảo đảm cùng gia đình và anh chị em rằng tôi không chết hay đã thắng một cú chơi loto nào cả).

Cuộc gặp mặt đã đến. Cha mẹ của tôi và phần đông người trong gia đình đều có mặt đầy đủ. Họ chờ đợi tôi bắt đầu. Tôi phải diễn tả những cảm xúc trong căn phòng như thế nào đây. Thật không dễ. Làm sao tôi có thể chia sẻ và xét xử sự sâu sắc và chất lượng của mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt. tất cả điều mà tôi nói được là căn phòng đã được chứa đầy 100% sự chấp nhận không điều kiện và 200% sự yêu thương.

Khi tôi kể về câu chuyện của tôi và chia sẻ cuộc đời của tôi lần đầu tiên với cha mẹ và anh chị em, cùng con cái của họ, không một lời nói nào buông ra cho đến khi tôi chấm dứt. Mỗi người và mọi người khoãn đãi tôi trọng thể với sự im lặng và những cái nhìn mềm mại. Không một ai quan tâm đến những lời của tôi hay thử đẩy cảm xúc của họ qua một bên bởi vẽ vời sự chú ý về họ hay về những đề tài khác. Họ đã mở trái tim họ và cho phép con trai họ, anh em trai họ nhẹ nhàng bước về lại cuộc sống của họ.

Sự việc tôi là một người đồng tính không làm nhiều người ngạc nhiên và nó chẳng là vấn đề cho một ai. Họ đã khóc cùng tôi về sự mất mát của tôi, họ đã cười với tôi về những câu chuyện tôi đã chia sẻ. Và khi họ nhìn tấm hình tôi và Dave họ đã thương tiếc về sự mất mát của họ là đã chưa từng gặp được người đàn ông tuyệt vời này.

Mỗi một và tất cả mọi người - mẹ, cha, anh, chị, anh rể, chị dâu đã ôm tôi và nói rằng họ yêu thương tôi. Họ đã khóc khi ôm tôi thật chặt. Họ thì thầm những lời yêu thương và ủng hộ, chia sẻ từ trái tim họ.

Tôi đã là anh em họ, tôi là con trai họ, tôi quan trọng và không có một thứ gì đã thay đổi về việc họ đã cảm nhận về tôi như thế nào. Thông tin về bản chất đồng tính của tôi chỉ quan trọng bởi vì họ đã vui mừng kết cuộc tôi đã đến lúc có thể chia sẻ một phần đời cuộc sống của tôi với họ.

Thời gian trôi qua và khi tôi đến từng cặp để chia tay chúng tôi lại ôm nhau, khóc rồi cười. Những điều tôi đã nói sẽ luôn mãi sáng trong tim tôi. Những điều đẹp đẽ về tôi và Dave. Lời mời được đưa ra để tôi đến thăm họ và điều đó nhắc tôi hay họ vẫn dự định đến thăm tôi.

Một điều mà đã thay đổi trong gia đình tôi là bây giờ chúng tôi đã gần gũi nhau hơn trước đây. Chúng tôi đã chia sẻ những suy tư và cảm xúc mà thường chẳng bao giờ chạm đến.
Tôi đã luôn luôn yêu thương gia đình của mình và coi trọng chất lượng mà cha mẹ tôi đã trao cho mỗi đứa trong 7 anh em chúng tôi thật là vo song. Nhưng cho đến cuối tuần này tôi đã thật sự không biết được tôi đã may mắn đến như thế nào.

Và sự vui mừng không chỉ dừng ở đó. Khi tôi ôm hôn cha mẹ của tôi và cha tôi đã nhắc tôi rằng họ rất yêu thương tôi và tôi đã có những điều biến động trong cuộc sống, nếu tôi cần một nơi để đến tôi luôn được đón mời và sống với họ. Và mẹ tôi nói rằng một ngày nào đó tôi sẽ gặp được một người đàn ông khác cũng tuyệt vời như Dave vậy và khi đó tôi nên cần biết là mọi người rất vui vẻ để chào đón người ấy đến cùng gia đình.

Một ngày trước và một ngày sau đó tôi đã gặp con cái của chị tôi và chồng chị. Lại một lần nữa trải nghiệm từ đầu đến cuối của tôi thật là sâu xa, cảm động và thật đẹp. Tình yêu thương và sự kính trọng đến với tôi một cách vững chắc. (Nhiều như thế cho những sự sợ hãi trong suy tưởng). Ngay cả khi chúng còn rất trẻ mà đã có những lời rất khôn ngoan lịch duyệt. Chúng chia sẻ suy nghĩ và những cảm giác đang trồi lên trong lòng. Như với nhóm đầu tiên, không một điều gì được tự chế ra hoặc nói vì bổn phận, nghĩa vụ hay cần điều gì đó lễ phép, lịch sự. Những nụ cười của chúng, những giọt nước mắt, những vòng tay và những lời nói không thể hiểu lầm được - cậu là cậu Jetty của tụi con, chúng con luôn luôn yêu thương và luôn là như thế. Tôi đã thật cảm động qua những lời nói đó.

Tôi nhớ anh Dave của tôi và tôi sẽ tiếp tục thương nhớ anh ấy một thời gian rất dài. Giờ đây tôi cũng phải cảm ơn anh ấy đã tác động cuộc đời tôi. Anh ấy đã đóng một vai trò sống động gấp đẩy mạnh người đàn ông hiện tại là tôi đây. Người đàn ông mà tôi tự hào với. Bắt đầu hôm nay, tôi công khai với chính mình và với gia đình của tôi. Tôi hướng về tương lai.

Sự khởi đầu ....