Fairyboy
06-15-2010, 05:35 PM
Tác Giả : straywind_ever & friends
oOo
http://img356.imageshack.us/img356/7092/hoatimdj6.gif (http://imageshack.us/)
Sao ta không đi hết con đường, dù biết trước đó là con đường cùng. Biết đâu ở cuối con đường ấy, ta sẽ bắt gặp được một niềm vui, hay một điều kỳ diệu nào đấy. Biết đâu, cuối con đường sẽ có những ngã rẽ bất ngờ và thú vị......
Cuối cùng của một ngã rẽ
Rời khỏi chỗ làm việc với một hợp đồng béo bở vừa kí kết, tội lên chiếc B&W chạy nhanh về nhà. Tối nay vợ tôi sẽ làm món pizza hải sản mà tôi thích. Là giám đốc của một công ty nhà đất, 1 người vợ hiền và hai đứa con ngoan, tôi gần như sở hữu một cuộc sống hoàn hảo. Chuyện vợ chồng chúng tôi chưa bao giờ căng thẳng và tôi cũng chẳng bao giờ bị cám dỗ bởi rượu bia hay cờ bạc. Tôi luôn bằng lòng với những gì mình có.
Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi, chiếc B&W lăn nhanh trên con đường dài. Cái không khí ảm đạm của trời thu dường như đã làm cho con đường dài thêm ra, tôi phóng nhanh chiếc xe trong sự mệt mỏi. Tình cờ mở radio, tôi bắt gặp một giai điệu quen thuộc........Yesterday của The Beatles, lâu lắm rồi tôi mới nghe lại ca khúc này. Hoà mình vào bản nhạc, tôi như bị thôi miên, từng mảnh kí ức trong tôi như được đánh thức. Tôi thả hồn vào từng nốt nhạc. Tôi lái xe trong vô thức. Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi và rồi tôi đột ngột chuyển hướng, tôi rẽ vào một con đường – đường số 16.
Đã lâu rồi tôi không còn đi lại trên con đường này nữa,, một con đường khá rộng nhưng lại rất vắng vẻ. Con đường vẫn như xưa. Hai bên là hai hàng thông dài nối tiếp nhau tưởng chừng như đi đến bất tận. Tán lá thông xơ và rủ xuống mặt đường. Thỉnh thoảng lại có những cơn gió đìu hiu thổi qua làm cho những cành thông lung lay rì rào. Con đường được chia ra làm hai lối, ở giữa được phân cách bởi một bờ tường dài phủ đầy rêu phong. Bao trùm lên con đường dài này là cái không khí ảm đạm đến quạnh quẽo. Tôi bước xuống xe, hít thở cái không khí se lạnh của thời khắc chuyển giao giữa hai mùa Thu-Đông. Trong lòng tôi trỗi lên một cảm xúc bất tận mà tưởng chừng như đã ngủ quên. Tôi bỗng nhớ đến Hải, quá khứ lại một lần nữa ám ảnh tôi. Nhìn con đường rẽ làm hai hướng, kí ức trong tôi ùa về như một cơn gió. Không, nó mãnh liệt như một cơn lốc. Những kí ức về Hải, về con người thật của tôi…......
......10 năm trước, tôi là sinh viên ưu tú tại trường Đại học Kinh tế. Tôi là con trong một gia đình khá giả. Vẻ ngoài bảnh bao và cách nói chuyện cũng rất lịch sự hoà đồng khiến tôi luôn là tâm điểm của những cô gái trong trường. Cha mẹ rất tự hào về tôi. Nhưng có lẽ không ai biết được một bí mật ẩn chứa trong tôi... Trái tim của tôi chỉ rung động trước những người con trai. Từ lâu tôi đã thầm yêu Hải, một người bạn cùng lớp với tôi. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi như bị cuốn vào đôi mắt của Hải. Đôi mắt sâu chất chứa hàng ngàn nỗi niềm khó bày tỏ. Hải có dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú của một chàng trai mới lớn. Hải rất ít nói và nó làm nên một vỏ bọc bao quanh cậu ta mà tôi rất muốn khám phá. Sang học kì II, tôi được xếp ngồi phía sau Hải. Tình cảm của tôi dành cho Hải ngày càng sâu đậm. Nhưng làm sao tôi có thể thổ lộ được tình cảm của mình. Tôi chỉ là một đứa đồng tình bị xã hội kì thị và ghét bỏ. Tôi che giấu tình cảm của mình dành cho Hải. Càng giấu ghiếm, tôi càng yêu Hải nhiều hơn. Tôi ước mình được nắm lấy bàn tay ấy, được ôm con người ấy, được hôn lên đôi mắt ấy và được hiểu hơn về ...Càng ngày tôi càng nghĩ về Hải, nó chi phối toàn bộ cuộc sống của tôi. Tôi không thể tập trung vào bất cứ chuyện gì. Dường như, 24 tiếng đồng hồ trôi qua, tôi chỉ nghĩ về Hải.
Một buổi chiều trời mưa tầm tã, xe của Hải bị hư nên tôi chở Hải về nhà. Trời đổ mưa như trút nước, Hải ngồi ở yên sau, tay cầm chiếc áo mưa mỏng manh mà che cho tôi và cho Hải nữa. Chiếc áo mưa nhỏ bé khiến cho Hải phải ngồi thật gần vào tôi mới đủ che hết cho cả hai. Dù chỉ ngồi ở phía sau, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm của Hải, nó làm dịu đi cả một vùng trời lạnh lẽo phủ kín bởi gió và mưa. Tôi đạp xe như người mất hồn, Hải ngồi rất gần phía sau tôi, nhưng tôi lại không biết nói gì cả, đầu óc tôi lúc ấy như bị xoá sạch, không một chút suy nghĩ. Mưa như thấm đẫm tâm hồn tôi. Tôi không định hình được cảm xúc của tôi lúc này. Hạnh phúc khi được ở bên người mình yêu. Đau khổ khi không thể nói hết lòng mình. Ấm áp trong cơn mưa lạnh lẻo. Buốt giá trong sự cô đơn. Vui sướng. Hi vọng. Lạc lõng. Dằn vặt! Yêu. Tôi yêu Hải. Tôi yêu Hải rất nhiều ……….
_ Dạo này trong lớp tớ thấy cậu như người mất hồn, cậu có làm sao không vậy? – Câu hỏi bất chợt của Hải đã đưa tôi trở về thực tại. Tôi lúng túng trả lời câu hỏi của Hải.
_ Không...Tớ không sao đâu
_ Thật chứ?
_ Tớ … tớ …
Tôi không biết phải trả lời câu hỏi của Hải như thế nào. Giá như tôi có thể nói với Hải rằng tôi rất yêu Hải. Nhưng liệu Hải có thông cảm với tôi hay không? Liệu chúng tôi có còn là bạn sau khi Hải biết được con người thật của tôi không? Hàng loạt câu hỏi tràn ngập trong trí óc của tôi. Hải cũng không nói gì thêm nữa. Cậu ta ngân nga những giai điệu quen thuộc của ca khúc Yesterday. Nhạc hoà với gió và mưa, tôi và Hải say sưa thả hồn mình bay bổng trong âm nhạc. Như không còn chú ý đến những gì xung quanh, tôi vô tình vấp phải một khúc cây bên đường. chiếc xe bắt đầu bị mất thăng bằng. Tôi và Hải ngã xuống đất. Khi tôi hoàn hồn, tôi thấy Hải đang nằm đè trên người tôi. Tim tôi đập nhanh một cách kì lạ. Trong khoảng thời gian đó, tôi lặng yên, không một chút động đậy. Trời vẫn cứ mưa, mưa như trút nước, những hạt mưa cuốn theo bụi bay vào mắt tôi, tôi cay rát, nhăn mặt. Hải nhanh chóng lau mặt cho tôi, thổi nhẹ vào mắt tôi, từng hơi thở của Hải như một liều thuốc sưởi ấm kì lạ cho cơ thể tôi đang run bần bật vì làn mưa lạnh. Tôi không còn kìm chế được bản thân mình, tôi nhổm người dậy và ôm chồm lấy Hải, tôi ghì chặt tay tôi qua cổ Hải. Lúc đó, tôi thấy như không chỉ riêng tôi mà cả hai trái tim đều đập thật mãnh liệt. Tôi không thể kiểm soát được hành động điên cuồng của mình nữa. Trong giây phút đó, tôi biết rằng điều mình làm có thể gây ra những hậu quả mà cả đời tôi không thể nào thay đổi được. Có thể, tôi sẽ mất Hải. Mãi mãi....
Tôi nới lỏng vòng tay, Hải nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm tuyệt đẹp của Hải lại làm cho tôi càng thêm cuồng si. Vội vàng, Hải gì chặt vai tôi, Hải hôn tôi, dữ dội và mãnh liệt. Trong phút chốc, chúng tôi quyện vào nhau, đôi môi Hải thật mạnh mẽ như muốn thâu tóm cả đôi môi của tôi. Tôi không còn tin vào sự thật này, đây không phải là mơ nữa, Hải hôn tôi, hơn nữa là một cái hôn mà cả đời tôi chẳng thể quen được. Tôi thả lỏng người ra, say mê trong nụ hôn ngọt ngào nồng thắm của Hải. Trong tiếng gió xào xạc, tiếng lá thông va vào nhau như một bản tinh ca dành tặng riêng cho chúng tôi........Trong chiều mưa lạnh giá hôm ấy, chúng tôi hôn nhau.
Từ sau hôm ấy, chúng tôi đã chính thức trở thành một đôi tình nhân. Chúng tôi thực sự hạnh phúc. Bên cạnh Hải, tôi mới thực sự là chính mình, không lo âu và không giả dối. Tôi đồng tính! Nhưng cúoi cùng tôi cũng được hạnh phúc với giới tính thật của mình. Gặp Hải là một điều may mắn và khoảng thời gian bên Hải là khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi.
Hải kể cho tôi nghe về cuộc sống riêng tư của cậu ấy và điều đó càng khiến tôi thương Hải nhiều hơn. Cha mất sớm, còn mẹ khi biết Hải là người đồng tính bà đã không dám thừa nhận đứa con trai duy nhất ấy của mình . Hải sống với người cậu và thường xuyên nghe những lời trách móc, khinh miệt, mỉa mai. Từ đó, Hải trở nên u buồn và ít nói. Cũng như tôi, Hải luôn tự trách móc và căm phẫn cho chính con người của mình và khi chúng tôi bên nhau, hai con tim cô độc ấy được san sẻ và cảm thông . Được hạnh phúc với người mình yêu, tôi đã từng nghĩ rằng quãng thời gian đó sẽ không bao giờ ngừng lại. Thế rồi.....
Tôi lặng yên nhìn từng chiếc lá thu rơi trên con đường dài. Cảnh vật ở đây vẫn như vậy nhưng kí ức về một cuộc tình đẹp đã mãi là dĩ vãng. Tôi nhìn hàng thông già, lá rơi mỗi lúc một nhiều. Từng ngọn gió va vào mặt tôi. Rét buốt. Cái rét này làm tôi nhớ đến những giọt mưa của ngày hôm ấy. Tôi thầm ước phải chi bây giờ có mưa. Mưa thật lớn và gió thật mạnh. Nhưng rồi một vạt nắng của buổi chiều tà chiếu vào đôi mắt tôi. Sáng chói. Phải rồi! Tôi nên quay về với ánh sáng của đời mình.
Tôi lên xe và phóng nhanh về nhà. Bài hát của The Beatles đã hết từ lúc nào nhưng sao giai điệu của nó vẫn cứ âm vang trong tôi. Không. Tôi muốn quên đi tất cả. Tôi đã có vợ có con. Tôi không muốn quay lại quá khứ. Tôi phải quên đi mối tình dang dở của những tháng ngày Đại học, quên đi nụ hôn ngọt ngào ướt đẫm nước mưa, và quên cả những giọt nước mắt đắng cay trong đêm chia tay. Nhưng sao tôi không thể làm thế được, vào chính lúc này, mọi thứ dường như vẫn đang ở đây, đang diễn ra một cách rõ ràng trước mắt tôi. Ngày chia tay hôm ấy......
.......Khoảng thời gian hạnh phúc của tôi và Hải dường như chẳng được là bao. Một lần tình cờ, mẹ tôi đã đọc được những tin nhắn mà tôi và Hải gửi cho nhau. Mẹ tôi đánh tôi, mắng tôi và thậm chí còn nhốt tôi vào phòng. Một tuần sau đó, cha mẹ tôi báo với tôi rằng họ đã lo xong thủ tục cho tôi đi du học Mỹ. Tôi biết họ muốn tôi rời xa nơi này, rời xa Hải. 2 tuần trôi qua, tôi không gặp được Hải, tôi sống trong tuyệt vọng vì nhớ Hải. Không đêm nào tôi ngủ yên. Nghe đi nghe lại ca khúc Yesterday, trái tim tôi bỗng thấy đau nhói. Tôi nhớ lại buổi chiều mưa hôm ấy.Tôi nhớ cái giọng hát êm dịu của Hải. Tôi nhớ từng tiếng mưa rơi, từng tiếng gió rít. Hơi ấm và nụ hôn...Tất cả đã trở thành Ngày hôm qua rồi sao. Cô đơn trong căn phòng vắng, tôi xem từng bức hình gia đình. Tôi không cầm được nước mắt. Có phải tôi quá tàn nhẫn với gia đình hay không. Tôi và Hải, mọi chuyện đã kết thúc ròi sao. Cầm trên tay chiếc vé máy bay lòng tôi đau nhói nhưng tôi phải sống cho gia đình, cho những người đã thương yêu và đùm bọc tôi.Tôi sẽ bỏ lại Hải. Tôi thật ích kỉ và đốn mạt nhưng tôi biết rằng nếu chúng tôi quen nhau thì chỉ có một tương lai u tối. Tôi nhìn mẹ tôi và nhớ đến câu chuyện về gia đình của Hải. Tôi nhắn tin hẹn gặp Hải vào lúc 12h khuya trên con đường số 16 .
Suốt đoạn đường đến chỗ hẹn, bóng tối bao trùm quanh tôi. Tôi ước gì con đường số 16 hôm nay hãy dài thật dài ra, để tôi có đủ thời gian loại bỏ mọi suy nghĩ về Hải trong trái tim tôi. Ánh mắt ấy, xin hãy cho tôi quên đi dù chỉ một giây một phút khi đối diện với Hai. Từ xa, tôi nhìn thấy bóng Hải đứng ở phía sau hàng thông. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nó nóng hổi, nóng như tình yêu tôi dành cho Hải, và nó cũng mặn đắng như thử thách ác nghiệt mà chúng tôi đang phải hứng chịu. Ngày hôm nay, giọt nước mắt đó đã rơi xuống con đường mòn này và nó sẽ mãi mãi đặt một dấu chấm hết cho chúng tôi. Mãi mãi....
Vừa thấy tôi, Hải chạy lại và ôm tôi vào lòng. 2 tuần trôi qua, Hải xanh xao và gầy guộc hẳn đi. Tôi lặng yên trong xúc cảm.
_ Hải nhớ Vinh nhiều lắm, Vinh biết không?
Đôi bàn tay nhỏ bé gì chặt lấy tôi như không muốn rời xa. Tôi đứng yên bất động rồi nhẹ nhàng đẩy Hải ra. Tôi không dám nhìn vào mắt Hải. Hay nói đúng hơn, vào giờ phút này tôi cảm thấy sợ đôi mắt của Hải, tôi sợ rằng ánh mắt đó sẽ thêu đốt mọi quyết định trong tôi...
_ Mình phải đi, Hải à, đến một nới rất xa, có lẽ ta không gặp lại nhau nữa. Thứ lỗi cho mình nhé, mình phải chọn gia đình, họ đã vì mình mà làm mọi chuyện, mình không muốn để họ phải thất vọng.
Mặt Hải xuống sắc một cách bất ngờ, lời nói của tôi như khiến Hải rơi vào vực thẳm, môi Hải run run như nói không nên lời, trong không gian ai oán của gió đêm, tôi nghe rõ những lời níu kéo của Hải, lời nói của Hải chan hoà với nước mắt.
_ Vậy là...Vinh... phải.. đi thật sao, ta ..sẽ không... gặp lại ...nhau sao?
_Mình đi du học theo lời bố mẹ, mình không còn sự lựa chọn nào khác, mong cậu hãy sớm quên đi chuyện chúng ta, hãy sống cho thât tốt nhé.......TẠM BIỆT CẬU!
Tôi hôn lên vầng trán của Hải rồi quay lưng chạy thật nhanh. Hải vẫn cứ kêu gào trong đêm, từng câu từng lời của Hải khiến tim tôi đau nhói
_ Tại sao? Tai sao? Cuộc đời tớ chỉ có mỗi mình cậu mà thôi. Cả thế giới đã quay lưng lại với tớ chỉ vì 2 từ ĐỒNG TÍNH. Cậu là người duy nhất đã đến trong cuộc đời tớ và giờ cậu ra đi một cách vô tình. Tại sao? Tại sao? !Vinh!....
Lại một lần nữa, giọng nói của Hải như cáu xé trái tim tôi. Lòng tôi đau nhói, bước chân tôi chạy thật nhanh nhưng sao nó thật nặng nề, tôi như không còn điều khiển được đôi chân của mình nữa. Trời lại mưa. Tôi rẽ đi về con đường phía bên phải. Mưa càng lúc càng dữ dội. Ông trời cũng khóc cho tôi ư. Thật quá giả dối. Ông trời sẽ không bao giờ quan tâm đến những người như tôi và Hải. Bước chân tôi ngày một nặng. Tôi cảm thấy mình quá ác độc và nhẫn tâm. Tôi cứ đi thẳng trên con đường dài. Xung quanh tôi chỉ là mưa và một bờ tường rêu phong. Chắc giờ này Hải cũng đang đi song song với tôi, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Nhìn bức tường rêu phong chia con đường làm 2 hướng, tôi càng thêm đau khổ. Đi cạnh nhau mà lại không gặp nhau. Đó có phải là số phận của chúng tôi hay không, dù có làm gì đi nữa thì chúng tôi sẽ mãi không được xã hội chấp nhận, cũng như bức tường kia, dù có bao nhiêu giọt nước mắt thấm ướt, thì nó mãi mãi chỉ là bức tường vô tri vô giác và sẽ luôn ngăn cách chúng tôi.......Đi đến hết con đường là một ngõ cụt. Thật trớ trêu. Tôi luôn muốn đi hết con dường để một lần nữa gặp lại Hải nhưng tôi không làm được........Tôi quay về nhà, trong đầu là một sự căm hờn không đâu diễn tả được. Lúc này tôi đã ngừng khóc, và mưa cũng đã thôi rơi. Trên con đường đầy lá vàng khô, chỉ có tôi, lẻ loi, cô đơn, hiu quạnh, bế tắc.
Qua Mỹ, thời gian đầu tôi không thể nào quên được Hải, nhưng rồi thời gian và công việc cũng làm cho tôi vơi đi nhớ thương. Tôi bắt đầu hoà nhập với cuộc sống. Tôi gặp Phương, một cô gái tốt bụng xinh đẹp và cá tính. Phương yêu tôi, cô ấy không ngần ngại bày tỏ tinh cảm với tôi. Đến với tôi, Phương chấp nhận mọi khuyết điểm của tôi. Tôi kể cho Phương nghe về chuyện của tôi và Hải. Lúc đầu Phương tỏ ra rất sock nhưng vì tình yêu quá lớn Phương dành cho tôi nên cô ấy đã gạt bỏ tất cả quá khứ và chấp nhận tôi. Cảm động trước tình cảm của người con gái đó, tôi kết hôn với Phương. Chúng tôi có với nhau 2 đứa con. Nhờ chăm chỉ làm việc, chỉ trong vòng vài năm, tôi đã là Giám đốc một công ty Nhà đất. Cuối cùng tôi cũng có được một cuộc sống mà tôi muốn, và quan trọng hơn hết là, tôi đã được xã hội nhìn nhận.
Chiếc B&W vẫn lăn nhanh. Nghĩ đến hình ảnh của Phương, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà. Hôm nay tôi đã quá mệt mỏi, tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến Hải nữa, chắc có lẽ là vậy.......
Trời đã gần tối, chiếc xe tôi phóng thật nhanh, tôi như bay trên những chiếc lá vàng khô. Chỉ có cách chạy thật nhanh và nghĩ đến Phương thì tôi mới quên được Hải........
Bất chợt, như định mệnh đã an bài, tôi gặp một người đàn ông bên đường với dáng người mảnh khảnh sao quá đỗi quen thuộc, chạy thật gần và chậm lại, nhìn thật kĩ, đôi mắt đen ấy không lẫn vào đâu được. 10 năm trôi qua, đôi mắt đen đó giờ đây một lần nữa khiến tôi không làm chủ được mình. Tôi dừng xe, nhìn vào người đàn ông, tôi nói lớn:
_ Hải!Có phải Hải đấy không?
Người đàn ông quay mặt lại nhìn tôi. Đúng là Hải rồi, đúng là đôi mắt ấy. Đôi mắt đẹp đến kì lạ. Nhưng đôi mắt ấy dần biến sắc, nó toát lên một nỗi buồn, một sự oán trách đối với tôi. Ánh mắt Hải khiến tôi không sao kiềm lòng được, tôi chạy lại và ôm Hải vào lòng. Một hơi ấm nồng nàn từ Hải khiến tâm hồn tôi thanh thản lạ lùng. Trên con đường được giăng kín bởi một màu trời thu, dư âm của cuộc tình năm xưa, dư âm của nụ hôn, dư âm của Yesterday như được vang vọng theo từng tiếng lá rơi và cả tiếng gió đêm thổi qua những cành cây khô tạo thành một chuỗi âm thanh dài đến bất tận. Bóng đêm đang dần chiếm lĩnh con đường. Ánh đèn đường le lói là thứ ánh sánh duy nhất soi sáng chúng tôi, thứ ánh sáng có thể là chiếu sáng cả một con đường đêm, nhưng rồi nó cũng chỉ dập tắt trong ánh bình minh Chúng tôi ôm nhau thật chặt, thật lâu. Trong phút giây bất ngờ ấy, tôi đã không làm chủ được mình, 10 năm trôi qua, nỗi nhớ thương trong tôi giờ đây như được bù đắp. Chúng tôi càng lúc càng ôm nhau thật chặt. Mắt tôi nhắm nghiền lại để cảm nhận một lần nữa hơi ấm của Hải. Sau 10 năm, hơi ấm đó như đốt cháy trái tim tôi, nó len lỏi vào tận xương tận tuỷ trong tôi, so với lần đầu tiên chúng tôi ôm nhau trong chiều mưa, hơi ấm này giờ đây đã mãnh liệt đến mức khó tả, nó như một chứng mình cho tình yêu nồng nàn bất tận mà Hải luôn dành cho tôi suốt 10 năm qua. Lúc này đây, tôi thấy mình thật có lỗi. Càng gì chặt vào Hải, tôi cảm nhận được Hải đã gầy đi rất nhiều, nỗi nhớ nhung mà Hải phải chịu đựng bao năm qua như đang ăn mòn đi da thịt của Hải. Giờ đây, tôi thấy mình thật có lỗi, chỉ vì một hạnh phúc ảo mà tôi phải rời bỏ một tình yêu đích thực của mình.
Tôi nghĩ mình là một kẻ đốn mạt, cụm từ 10 năm qua đi như một nhát dao xé nát tim tôi. Cảm xúc từ 10 năm giờ ùa về, nhanh như bão tố. Tôi hôn Hải. Hai bờ môi chạm vào nhau, quyến luyến như không rời, càng lúc càng mãnh liệt, tôi có cảm giác như mình đã quay về buổi chiều mưa hôm ấy. Lại một lần nữa, chúng tôi lại được hoà vào nhau, say mê bên nhau trong tình yêu. Hai bờ môi như tìm lại được người bạn của nó, chúng quyện với nhau, dịu dàng và nồng thắm.Tôi không nói một lời nào cả, cảm xúc yêu thương dồn nén trong tôi giờ đây đã quá lớn, chúng làm tôi không nói thành lời. 10 năm xa cách là khoảng thời gian để tôi xa Hải và quên đi Hải, nhưng giờ tôi mới biết nó chỉ làm cho nỗi nhớ về Hải trong tôi thêm lớn mạnh mà thôi.Vai tôi đang bị ướt, không phải là mưa, mà là nước mắt, giọt nước mắt trong suốt như thuỷ tinh tuôn ra từ đôi mắt ấy rơi đều trên bờ vai tôi, gió lùa vào tâm hồn tôi lạnh buốt, tôi có cảm giác như một cơn mưa phùn đang bao quanh tôi. Nước mắt của Hải vẫn lăn dài trên má, 10 năm trôi qua, cậu vẫn mềm yếu như ngày nào.
Hải vẫn không nói một lời nào. Hải chỉ biết ôm và hôn tôi. Có lẽ chúng tôi đều tê liệt trong cảm xúc...
Tôi nhìn Hải, nhìn cái tình yêu bất tận của Hải được tuôn ra từ khoé mắt. Tôi nhìn Hải xao xuyến và trìu mến. Rất lâu, tôi như bị bất động. Một tiếng chuông tin nhắn vang lên và tôi biết đó là của Phương. Tôi phải trờ về với thực tại. Không! Không! Tôi không bao giờ đến với Hải nữa, tôi đã có vợ và con. Chuyện tôi và Hải là không thể. Tôi vội đẩy Hải ra xa và lặng người nhìn Hải. Tôi lau nước mắt cho Hải và nói:
_ Có lẽ chuyện của chúng ta đã kết thúc.10 năm trôi qua, khoảng thời gian dài để anh đợi một người nhưng nó cũng là khoảng thời gian mà tôi có thể thay đổi được con người mình. Tôi giờ đã có vợ và có con, một công việc hoàn hảo, tôi không còn muốn như xưa nữa. Có lẽ chuyện chúng ta đã là quá khứ, và quá khứ sẽ không bao giờ trở lại được. Không có gì là vĩnh cửu và tình cảm của tôi cũng vậy. Nhưng dù thế nào tôi vẫn muốn chúng mình làm bạn thân với nhau. Được không?
Bàn tay tôi không còn đủ sức để lau khô những giọt nước mắt ấy. Chúng thật mãnh liệt và cay đắng.Hải vẫn khóc, tiếng khóc lại cáu xé trái tim tôi, khuôn mặt của Hải như được tan ra bởi nước mắt. Tôi nhìn Hải, cố nén cảm xúc trong lòng. Tôi không khóc, nhưng lòng tôi giờ đã tràn ngập nước mắt. Tôi cũng không nói thêm một lời nào nữa, vì tôi biết những lời tôi vừa nói đã quá đủ để đặt dấu chấm hết cho 10 năm trước. Tôi yêu Hải, tôi rất yêu Hải, nhưng tôi sẽ không nói ra tiếng lòng của mình, vì tôi biết rằng nếu bây giờ tôi quay lại với Hải , thì tôi sẽ bị xã hội kì thị và ghét bỏ, tôi sẽ rơi vào trạng thái bế tắc như lúc xưa. Tôi thà không làm con người thật của mình còn hơn là làm một người sống đời cô đơn, hiu quạnh.Không khí càng lúc càng nặng nề, Hải lại nhìn tôi một cách đầy luyến tiếc. Tôi biết rằng đôi mắt của Hải có thể nhìn ra được sự giả dối và nỗi đau đớn hoà vào nhau trên khuôn mặt tôi. Vì thế, tôi tránh để không gặp được đôi mắt của Hải. Thật giống như một trò đùa mà Thương Đế sắp đặt sẵn, 10 năm xa cách, để rồi gặp lại, chúng tôi lại diễn màn bi kịch năm xưa một lần nữa. Nước mắt trên mặt Hải đã vơi dần, Hải nhìn tôi một lần nữa, tìm kiếm một sự giả dối nào đó trên mặt tôi, rồi môi Hải run run cất lên tiếng nói:
_ 10 năm! Khoảng thời gian quá dàì để đợi một người, nhưng tôi vẫn cứ đợi, vì tôi biết rằng, anh sẽ quay trở lại đây......10 năm chờ đợi, cuối cùng chuyện chúng ta cũng như bao cuộc tình dở dang khác. Anh nói chúng ta là những con người bị Thượng Đế ruồng bỏ, tôi không trách anh. Vì cho đến phút cuối cùng, anh vẫn chưa hiểu được định mệnh mà Thương Đế đã an bài cho ta. Yêu một người là muốn người đó hạnh phúc, anh giờ đã có gia đình và sự nghiệp.Sau dấu chấm hết của ngày hôm nay, tôi hy vọng anh sẽ mãi hạnh phúc với con đường mà anh chọn. Nhưng tôi sẽ mãi nhớ về anh và cuộc tình của chúng ta. Tôi sẽ mãi là con người của quá khứ. Nếu quá khứ giúp tôi là con người thật của mình thì cho dù có ảo tưởng, có ngốc nghếch, tôi sẽ mãi sống với nó.
Hải quay lưng ra đi, tôi nhìn theo bóng Hải, mờ dần, mờ dần rồi mất hút theo bóng đêm của trời thu. Hôm nay mưa không rơi, chắc hẳn mọi chuyện giữa tôi và Hải đã kết thúc. Tôi lẳng lặng bước vào trong xe, lòng tôi ướt đẫm nước mắt., trong xe là một vẻ u buồn đến bất tận. Tôi cho mở lại bài Yesterday, tôi ngồi yên lặng trong chiếc xe, trong sự cô đơn và quạnh hiu. Tưởng rằng mình là một người mạnh mẽ khi một lần nữa tôi nói tiếng chia tay với Hải, nhưng rồi tôi biết tôi chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ ngu ngốc đang tự hào trong cái hạnh phúc áo tưởng do chính mình dựng nên. Từng lời từng chữ Hải nói như ám ảnh tôi. Yesterday vẫn cứ được chơi đi chơi lại nhiều lần và tôi vẫn cứ bất động trong xe. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu như để chờ mong sự trở lại của một người vừa mới xa vời trong vòng tay tôi. Ánh đèn đường hôm nay tắt sớm hơn mọi khi, quá đỗi mệt mỏi, tôi lái chiếc xe chạy thật nhanh về nhà. Trong vài phút sau, chiếc xe dừng trước 1 ngôi nhà nhỏ nhắn nhưng ấm cúng. Hình ảnh cuả Phương hiện lên trong tôi, tôi trở về với mái ấm gia đình của mình. Và Hải cứ thế mờ dần mờ dần trong trí óc tôi….
Sáng hôm sau, tôi không đến công ty. Cảm giác mệt mỏi đè nặng cơ thể tôi. Tôi muốn ra ngoài, đến một nơi vắng vẻ và yên bình để đi dạo, để hít thở cái không khí trong lành. Trời thu lúc nào cũng trong lành và mang một vẻ gì đó u buồn. Tôi cứ đi thẳng trên con đường dài. Những cành cây khô rủ xuống mặt đường như đang tiếc nuối những chiếc lá rơi. Những cơn gió vẫn thổi nhè nhẹ. Từ những áng mây đục vàng trện bầu trời, những cơn gió bắt đầu chuyến du ngoạn của nó. Nó thổi qua những cành cây khô, thổi qua những tán lá, thổi qua những tia nắng vàng yếu ớt và rồi cuối cùng nó lại bay lên trời, hoà cùng làn mây và tan vào chốn hư vô. Bước chân tôi cứ đi mãi, tôi đi lên những ngọn đồi cao, rồi từ đồi cao tôi lại trở về con đường cũ. Không có nơi nào có thể giúp tôi thư giãn tâm hồn mình, giúp tôi quên đi Hải. Lòng tôi cứ nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Tôi dừng lại ở con đường số 16. Những rặng thông già héo hắt vẫn con lung lay trong gió. Đầu tôi bắt đầu suy nghĩ miên man. Một ngày dài ở nhà để thư giãn tâm hồn cuối cùng cũng không giúp tôi quên đi mối tình xưa. Nhìn con đường rẽ ra hai hướng, lòng tôi càng buồn. Tôi nhìn lên bầu trời cao đang chiếu những tia nắng cuối cùng của một ngày, ánh nắng hôm nay như sáng và trong hơn mọi khi. Nhìn bờ tường rêu phong chia con đường ra hai lối. Một lần nữa, cảm xúc trong tôi lại trở về. Hôm qua, Hải đã từng nói rằng tôi vẫn chưa hiểu được định mệnh mà Thương Đế đã an bài cho chúng tôi. Và giờ đây, tôi muốn khám phá về định mệnh đó. Tôi rẽ sang con đường bên phải. Trời đang tối dần, tôi cứ đi mãi, lê từng bước chân trên con đường mòn.
Càng đi sâu vào con đường, tôi cảm thấy trái tim tôi như đang dần hồi sinh trở lại sau một ngày rong đuổi cùng trời thu. Đi mãi đi mãi và cuối cùng, bất ngờ tôi phát hiện mình đang đứng trên một con đường lớn. Giờ tôi mới biết, sau 10 năm, con đường đã thay đổi, nó không còn là ngõ cụt bế tắc nữa mà giờ đây, nó đã được hoà làm một, hai ngã rẽ giờ đã thông ra một con đường chung. Tôi đang dần hiểu được những lời nói của Hải. Một giọt nước của ngày xưa trờ về trên khóe mắt tôi, ấm nóng và mặn đắng như 10 năm trước. Tôi vội lau khô dòng nước ấy vì tôi không muốn nó lại một lần nữa rơi xuống con đường này. Rồi một giọt nước khác cũng rơi xuống. Nó lạnh giá và ấm áp. Trời đang mưa, nước mắt tôi chan hoà với mưa. Tôi ngước nhìn bầu trời đêm. Tôi vừa cám ơn Thượng Đế vì cuối cùng, Ngài cũng đã mỉm cười với tôi, nhưng tôi cũng trách Thương Đế vì vào giây phút mà tôi muốn quên đi, thì tôi lại hiểu ra được định mệnh mà Người đã an bài. Tôi đứng chết lặng trong mưa, suy nghĩ về nhiều điều, về Hải, về Phương và về xã hội mà tôi đang sống. Giờ tôi mới biết sống giả dối là đau khổ đến mức nào. Những giọt nước mắt hối hận của tôi vẫn cứ lăn dài. Những giọt nước mắt nóng làm trái tim tôi nhận ra rằng: tình yêu tôi dành cho hải không bao giờ nguội lạnh.Trong tiếng mưa rơi đều, âm thanh du dương của piano vang lên, nó đưa hồn tôi trờ về và sống với tình yêu của mình. Hơn thế nữa, âm thanh đó chính là ca khúc Yesterday, từng tiếng đàn piano len lỏi vào trong tim tôi. Hình ảnh của Phương và mái ấm gia đình mờ dần, còn hình ảnh của Hải lại quay về trong tôi, nó càng ngày càng lớn. Hải và sự chờ đợi của Hải ám ảnh tôi. Tôi thấy thương Hải vô cùng. Tôi chỉ muốn đến bên Hải vào chính lúc này nhưng không thể. Có lẽ lời nói của tôi hôm qua đã một lần nữa khiến tôi mất Hải. Cơn mưa ngày một lớn, tôi nhắm mắt lại để cảm nhận âm thanh du dương được cất lên từ tiếng đàn piano, đau khổ và nuối tiếc. Âm thanh đó như cuốn hút tôi, tôi đi như bị sai khiến, tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ nằm bên đường, nơi phát ra âm thanh buồn bất tận đó. Nhìn qua khung cửa sổ, tôi thấy Hải, từng ngón tay Hải lả lướt nhanh trên phím đàn. Mắt Hải buồn đến tuyệt vọng nhưng bờ môi lại nở nụ cười. Tôi biết rằng Hải đang chìm đắm trong những kỉ niệm của chúng tôi. Tôi lặng lẽ bước vào nhà nhìn người đàn ông đang say sưa với những kỉ niệm tưởng rằng đã xa khuất. Tôi nhìn Hải, rồi Hải cũng nhìn tôi. Trong phút chốc, hai đôi mắt chúng tôi gặp nhau, cùng nhau sưởi ấm tình yêu vô tận mà tôi dành cho Hải.
_ Hải, cậu có thể chơi lại bản nhạc này không?
Hải không nói một lời, đôi tay bắt đầu lả lướt trên phím đàn, đôi mắt nhắm lại như để phiêu du cùng quá khứ. Tôi bước lại gần Hải, ngồi dựa lưng vào Hải. Cảm xúc trong tôi như tạo thành lời, tôi say sưa theo giai điệu của The Beatles…
_ Tôi xin lỗi anh. Trong nhiều năm qua, tôi đã trốn tránh tình yêu của mình để phải sống một cuộc đời giả dối. Tôi hạnh phúc vì mái ấm gia đình của tôi, vì sự nghiệp và vì xã hội không ruồng bỏ tôi. Nhưng rồi, tôi lại phát hiện ra đó chỉ là một hạnh phúc ảo, một hanh phúc mà có lẽ nó không dành cho tôi. 10 năm qua, tôi đã sống với nó, hãnh diện vì nó, để rồi tôi nhận được gì, đau khổ đến tuyệt vọng. Tôi đã từng làm anh đau khổ, giờ tôi lại tiếp tục làm điều đó với vợ tôi. Vì tôi, cô ấy từ bỏ mọi thứ để rồi cùng tôi chìm đắm trong một hạnh phúc ảo. Tôi đã từng nghĩ sẽ sống với thứ hạnh phúc đó suốt cuộc đời còn lại. Nhưng như anh đã nói, định mệnh đã an bài, chúng ta đã được gặp lại nhau, hâm nóng lại tình yêu ngày nào. Tôi đã biết Thượng Đế đã không quá bất công với những người đồng tính như chúng ta. 10 năm trước, khi chia tay anh, tôi đã đi trên ngã rẽ tay phải của con đường số 16 trong sự tuyệt vọng khôn nguôi. Tôi luôn mơ ước hai ngã rẽ rồi sẽ gặp nhau tại một con đường lớn, nhưng cuối cùng, điều tôi nhận được là một ngõ cụt trước mắt. Thời gian trôi đi, giờ đây, định mệnh đã khiến cho chúng ta trở lại với nhau. Hai ngã rẽ cuối cùng đã đi đến một điểm dừng. Và cũng như hai con đường đã tìm thấy nhau, tôi cũng tin rằng ta sẽ lại đến với nhau một lần nữa. Ngày hôm qua, chúng ta là những đôi tình nhân hạnh phúc, và tôi mong rằng, ngày hôm nay và cả ngày mai nữa, vẫn luôn là như vậy. Điểm cuối cùng của hai ngã rẽ chính là nới thăng hoa của tình yêu, là nới mà những cặp tình nhân bế tắc có thể tìm thấy ánh sáng hy vọng……Hải! Hãy tha lỗi cho tôi có được không. 10 năm trước tôi đã yêu anh và giờ đây vẫn là như vậy và sẽ mãi là như vậy…
Bản nhạc cũng kết thúc, tôi choàng tay qua cổ Hải, nói thầm vào đôi tai Hải rằng sẽ không bao giờ rời xa Hải nữa….Cả hai chúng tôi đến giờ đây đã hạnh phúc cùng nhau, cả hai đều mỉm cười. Trong không gian yên ắng, mọi âm thanh đều nhường chỗ cho nhịp đập rộn rang của hai trái tim yêu thương. Ngoài trời, mưa vẫn còn rơi. Tôi dang rộng vòng tay siết chặt Hải hơn. Tôi không muốn để mất Hải thêm một lần nào nữa. Chìm đắm trong tình yêu, hai chúng tôi cùng nhìn qua khung cửa sổ để thả hồn mình bay vào làn mưa.
Một thứ ánh sáng chói vào mắt tôi, bên khung của sổ, tôi nhìn thấy một chiếc nhẫn đã được ai đó để quên......
Trong làn mưa lạnh giá, bóng 1 người phụ nữ tay cầm chiếc ô đang khuất xa dần……..
HẾT.
oOo
http://img356.imageshack.us/img356/7092/hoatimdj6.gif (http://imageshack.us/)
Sao ta không đi hết con đường, dù biết trước đó là con đường cùng. Biết đâu ở cuối con đường ấy, ta sẽ bắt gặp được một niềm vui, hay một điều kỳ diệu nào đấy. Biết đâu, cuối con đường sẽ có những ngã rẽ bất ngờ và thú vị......
Cuối cùng của một ngã rẽ
Rời khỏi chỗ làm việc với một hợp đồng béo bở vừa kí kết, tội lên chiếc B&W chạy nhanh về nhà. Tối nay vợ tôi sẽ làm món pizza hải sản mà tôi thích. Là giám đốc của một công ty nhà đất, 1 người vợ hiền và hai đứa con ngoan, tôi gần như sở hữu một cuộc sống hoàn hảo. Chuyện vợ chồng chúng tôi chưa bao giờ căng thẳng và tôi cũng chẳng bao giờ bị cám dỗ bởi rượu bia hay cờ bạc. Tôi luôn bằng lòng với những gì mình có.
Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi, chiếc B&W lăn nhanh trên con đường dài. Cái không khí ảm đạm của trời thu dường như đã làm cho con đường dài thêm ra, tôi phóng nhanh chiếc xe trong sự mệt mỏi. Tình cờ mở radio, tôi bắt gặp một giai điệu quen thuộc........Yesterday của The Beatles, lâu lắm rồi tôi mới nghe lại ca khúc này. Hoà mình vào bản nhạc, tôi như bị thôi miên, từng mảnh kí ức trong tôi như được đánh thức. Tôi thả hồn vào từng nốt nhạc. Tôi lái xe trong vô thức. Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi và rồi tôi đột ngột chuyển hướng, tôi rẽ vào một con đường – đường số 16.
Đã lâu rồi tôi không còn đi lại trên con đường này nữa,, một con đường khá rộng nhưng lại rất vắng vẻ. Con đường vẫn như xưa. Hai bên là hai hàng thông dài nối tiếp nhau tưởng chừng như đi đến bất tận. Tán lá thông xơ và rủ xuống mặt đường. Thỉnh thoảng lại có những cơn gió đìu hiu thổi qua làm cho những cành thông lung lay rì rào. Con đường được chia ra làm hai lối, ở giữa được phân cách bởi một bờ tường dài phủ đầy rêu phong. Bao trùm lên con đường dài này là cái không khí ảm đạm đến quạnh quẽo. Tôi bước xuống xe, hít thở cái không khí se lạnh của thời khắc chuyển giao giữa hai mùa Thu-Đông. Trong lòng tôi trỗi lên một cảm xúc bất tận mà tưởng chừng như đã ngủ quên. Tôi bỗng nhớ đến Hải, quá khứ lại một lần nữa ám ảnh tôi. Nhìn con đường rẽ làm hai hướng, kí ức trong tôi ùa về như một cơn gió. Không, nó mãnh liệt như một cơn lốc. Những kí ức về Hải, về con người thật của tôi…......
......10 năm trước, tôi là sinh viên ưu tú tại trường Đại học Kinh tế. Tôi là con trong một gia đình khá giả. Vẻ ngoài bảnh bao và cách nói chuyện cũng rất lịch sự hoà đồng khiến tôi luôn là tâm điểm của những cô gái trong trường. Cha mẹ rất tự hào về tôi. Nhưng có lẽ không ai biết được một bí mật ẩn chứa trong tôi... Trái tim của tôi chỉ rung động trước những người con trai. Từ lâu tôi đã thầm yêu Hải, một người bạn cùng lớp với tôi. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi như bị cuốn vào đôi mắt của Hải. Đôi mắt sâu chất chứa hàng ngàn nỗi niềm khó bày tỏ. Hải có dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú của một chàng trai mới lớn. Hải rất ít nói và nó làm nên một vỏ bọc bao quanh cậu ta mà tôi rất muốn khám phá. Sang học kì II, tôi được xếp ngồi phía sau Hải. Tình cảm của tôi dành cho Hải ngày càng sâu đậm. Nhưng làm sao tôi có thể thổ lộ được tình cảm của mình. Tôi chỉ là một đứa đồng tình bị xã hội kì thị và ghét bỏ. Tôi che giấu tình cảm của mình dành cho Hải. Càng giấu ghiếm, tôi càng yêu Hải nhiều hơn. Tôi ước mình được nắm lấy bàn tay ấy, được ôm con người ấy, được hôn lên đôi mắt ấy và được hiểu hơn về ...Càng ngày tôi càng nghĩ về Hải, nó chi phối toàn bộ cuộc sống của tôi. Tôi không thể tập trung vào bất cứ chuyện gì. Dường như, 24 tiếng đồng hồ trôi qua, tôi chỉ nghĩ về Hải.
Một buổi chiều trời mưa tầm tã, xe của Hải bị hư nên tôi chở Hải về nhà. Trời đổ mưa như trút nước, Hải ngồi ở yên sau, tay cầm chiếc áo mưa mỏng manh mà che cho tôi và cho Hải nữa. Chiếc áo mưa nhỏ bé khiến cho Hải phải ngồi thật gần vào tôi mới đủ che hết cho cả hai. Dù chỉ ngồi ở phía sau, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm của Hải, nó làm dịu đi cả một vùng trời lạnh lẽo phủ kín bởi gió và mưa. Tôi đạp xe như người mất hồn, Hải ngồi rất gần phía sau tôi, nhưng tôi lại không biết nói gì cả, đầu óc tôi lúc ấy như bị xoá sạch, không một chút suy nghĩ. Mưa như thấm đẫm tâm hồn tôi. Tôi không định hình được cảm xúc của tôi lúc này. Hạnh phúc khi được ở bên người mình yêu. Đau khổ khi không thể nói hết lòng mình. Ấm áp trong cơn mưa lạnh lẻo. Buốt giá trong sự cô đơn. Vui sướng. Hi vọng. Lạc lõng. Dằn vặt! Yêu. Tôi yêu Hải. Tôi yêu Hải rất nhiều ……….
_ Dạo này trong lớp tớ thấy cậu như người mất hồn, cậu có làm sao không vậy? – Câu hỏi bất chợt của Hải đã đưa tôi trở về thực tại. Tôi lúng túng trả lời câu hỏi của Hải.
_ Không...Tớ không sao đâu
_ Thật chứ?
_ Tớ … tớ …
Tôi không biết phải trả lời câu hỏi của Hải như thế nào. Giá như tôi có thể nói với Hải rằng tôi rất yêu Hải. Nhưng liệu Hải có thông cảm với tôi hay không? Liệu chúng tôi có còn là bạn sau khi Hải biết được con người thật của tôi không? Hàng loạt câu hỏi tràn ngập trong trí óc của tôi. Hải cũng không nói gì thêm nữa. Cậu ta ngân nga những giai điệu quen thuộc của ca khúc Yesterday. Nhạc hoà với gió và mưa, tôi và Hải say sưa thả hồn mình bay bổng trong âm nhạc. Như không còn chú ý đến những gì xung quanh, tôi vô tình vấp phải một khúc cây bên đường. chiếc xe bắt đầu bị mất thăng bằng. Tôi và Hải ngã xuống đất. Khi tôi hoàn hồn, tôi thấy Hải đang nằm đè trên người tôi. Tim tôi đập nhanh một cách kì lạ. Trong khoảng thời gian đó, tôi lặng yên, không một chút động đậy. Trời vẫn cứ mưa, mưa như trút nước, những hạt mưa cuốn theo bụi bay vào mắt tôi, tôi cay rát, nhăn mặt. Hải nhanh chóng lau mặt cho tôi, thổi nhẹ vào mắt tôi, từng hơi thở của Hải như một liều thuốc sưởi ấm kì lạ cho cơ thể tôi đang run bần bật vì làn mưa lạnh. Tôi không còn kìm chế được bản thân mình, tôi nhổm người dậy và ôm chồm lấy Hải, tôi ghì chặt tay tôi qua cổ Hải. Lúc đó, tôi thấy như không chỉ riêng tôi mà cả hai trái tim đều đập thật mãnh liệt. Tôi không thể kiểm soát được hành động điên cuồng của mình nữa. Trong giây phút đó, tôi biết rằng điều mình làm có thể gây ra những hậu quả mà cả đời tôi không thể nào thay đổi được. Có thể, tôi sẽ mất Hải. Mãi mãi....
Tôi nới lỏng vòng tay, Hải nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm tuyệt đẹp của Hải lại làm cho tôi càng thêm cuồng si. Vội vàng, Hải gì chặt vai tôi, Hải hôn tôi, dữ dội và mãnh liệt. Trong phút chốc, chúng tôi quyện vào nhau, đôi môi Hải thật mạnh mẽ như muốn thâu tóm cả đôi môi của tôi. Tôi không còn tin vào sự thật này, đây không phải là mơ nữa, Hải hôn tôi, hơn nữa là một cái hôn mà cả đời tôi chẳng thể quen được. Tôi thả lỏng người ra, say mê trong nụ hôn ngọt ngào nồng thắm của Hải. Trong tiếng gió xào xạc, tiếng lá thông va vào nhau như một bản tinh ca dành tặng riêng cho chúng tôi........Trong chiều mưa lạnh giá hôm ấy, chúng tôi hôn nhau.
Từ sau hôm ấy, chúng tôi đã chính thức trở thành một đôi tình nhân. Chúng tôi thực sự hạnh phúc. Bên cạnh Hải, tôi mới thực sự là chính mình, không lo âu và không giả dối. Tôi đồng tính! Nhưng cúoi cùng tôi cũng được hạnh phúc với giới tính thật của mình. Gặp Hải là một điều may mắn và khoảng thời gian bên Hải là khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi.
Hải kể cho tôi nghe về cuộc sống riêng tư của cậu ấy và điều đó càng khiến tôi thương Hải nhiều hơn. Cha mất sớm, còn mẹ khi biết Hải là người đồng tính bà đã không dám thừa nhận đứa con trai duy nhất ấy của mình . Hải sống với người cậu và thường xuyên nghe những lời trách móc, khinh miệt, mỉa mai. Từ đó, Hải trở nên u buồn và ít nói. Cũng như tôi, Hải luôn tự trách móc và căm phẫn cho chính con người của mình và khi chúng tôi bên nhau, hai con tim cô độc ấy được san sẻ và cảm thông . Được hạnh phúc với người mình yêu, tôi đã từng nghĩ rằng quãng thời gian đó sẽ không bao giờ ngừng lại. Thế rồi.....
Tôi lặng yên nhìn từng chiếc lá thu rơi trên con đường dài. Cảnh vật ở đây vẫn như vậy nhưng kí ức về một cuộc tình đẹp đã mãi là dĩ vãng. Tôi nhìn hàng thông già, lá rơi mỗi lúc một nhiều. Từng ngọn gió va vào mặt tôi. Rét buốt. Cái rét này làm tôi nhớ đến những giọt mưa của ngày hôm ấy. Tôi thầm ước phải chi bây giờ có mưa. Mưa thật lớn và gió thật mạnh. Nhưng rồi một vạt nắng của buổi chiều tà chiếu vào đôi mắt tôi. Sáng chói. Phải rồi! Tôi nên quay về với ánh sáng của đời mình.
Tôi lên xe và phóng nhanh về nhà. Bài hát của The Beatles đã hết từ lúc nào nhưng sao giai điệu của nó vẫn cứ âm vang trong tôi. Không. Tôi muốn quên đi tất cả. Tôi đã có vợ có con. Tôi không muốn quay lại quá khứ. Tôi phải quên đi mối tình dang dở của những tháng ngày Đại học, quên đi nụ hôn ngọt ngào ướt đẫm nước mưa, và quên cả những giọt nước mắt đắng cay trong đêm chia tay. Nhưng sao tôi không thể làm thế được, vào chính lúc này, mọi thứ dường như vẫn đang ở đây, đang diễn ra một cách rõ ràng trước mắt tôi. Ngày chia tay hôm ấy......
.......Khoảng thời gian hạnh phúc của tôi và Hải dường như chẳng được là bao. Một lần tình cờ, mẹ tôi đã đọc được những tin nhắn mà tôi và Hải gửi cho nhau. Mẹ tôi đánh tôi, mắng tôi và thậm chí còn nhốt tôi vào phòng. Một tuần sau đó, cha mẹ tôi báo với tôi rằng họ đã lo xong thủ tục cho tôi đi du học Mỹ. Tôi biết họ muốn tôi rời xa nơi này, rời xa Hải. 2 tuần trôi qua, tôi không gặp được Hải, tôi sống trong tuyệt vọng vì nhớ Hải. Không đêm nào tôi ngủ yên. Nghe đi nghe lại ca khúc Yesterday, trái tim tôi bỗng thấy đau nhói. Tôi nhớ lại buổi chiều mưa hôm ấy.Tôi nhớ cái giọng hát êm dịu của Hải. Tôi nhớ từng tiếng mưa rơi, từng tiếng gió rít. Hơi ấm và nụ hôn...Tất cả đã trở thành Ngày hôm qua rồi sao. Cô đơn trong căn phòng vắng, tôi xem từng bức hình gia đình. Tôi không cầm được nước mắt. Có phải tôi quá tàn nhẫn với gia đình hay không. Tôi và Hải, mọi chuyện đã kết thúc ròi sao. Cầm trên tay chiếc vé máy bay lòng tôi đau nhói nhưng tôi phải sống cho gia đình, cho những người đã thương yêu và đùm bọc tôi.Tôi sẽ bỏ lại Hải. Tôi thật ích kỉ và đốn mạt nhưng tôi biết rằng nếu chúng tôi quen nhau thì chỉ có một tương lai u tối. Tôi nhìn mẹ tôi và nhớ đến câu chuyện về gia đình của Hải. Tôi nhắn tin hẹn gặp Hải vào lúc 12h khuya trên con đường số 16 .
Suốt đoạn đường đến chỗ hẹn, bóng tối bao trùm quanh tôi. Tôi ước gì con đường số 16 hôm nay hãy dài thật dài ra, để tôi có đủ thời gian loại bỏ mọi suy nghĩ về Hải trong trái tim tôi. Ánh mắt ấy, xin hãy cho tôi quên đi dù chỉ một giây một phút khi đối diện với Hai. Từ xa, tôi nhìn thấy bóng Hải đứng ở phía sau hàng thông. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nó nóng hổi, nóng như tình yêu tôi dành cho Hải, và nó cũng mặn đắng như thử thách ác nghiệt mà chúng tôi đang phải hứng chịu. Ngày hôm nay, giọt nước mắt đó đã rơi xuống con đường mòn này và nó sẽ mãi mãi đặt một dấu chấm hết cho chúng tôi. Mãi mãi....
Vừa thấy tôi, Hải chạy lại và ôm tôi vào lòng. 2 tuần trôi qua, Hải xanh xao và gầy guộc hẳn đi. Tôi lặng yên trong xúc cảm.
_ Hải nhớ Vinh nhiều lắm, Vinh biết không?
Đôi bàn tay nhỏ bé gì chặt lấy tôi như không muốn rời xa. Tôi đứng yên bất động rồi nhẹ nhàng đẩy Hải ra. Tôi không dám nhìn vào mắt Hải. Hay nói đúng hơn, vào giờ phút này tôi cảm thấy sợ đôi mắt của Hải, tôi sợ rằng ánh mắt đó sẽ thêu đốt mọi quyết định trong tôi...
_ Mình phải đi, Hải à, đến một nới rất xa, có lẽ ta không gặp lại nhau nữa. Thứ lỗi cho mình nhé, mình phải chọn gia đình, họ đã vì mình mà làm mọi chuyện, mình không muốn để họ phải thất vọng.
Mặt Hải xuống sắc một cách bất ngờ, lời nói của tôi như khiến Hải rơi vào vực thẳm, môi Hải run run như nói không nên lời, trong không gian ai oán của gió đêm, tôi nghe rõ những lời níu kéo của Hải, lời nói của Hải chan hoà với nước mắt.
_ Vậy là...Vinh... phải.. đi thật sao, ta ..sẽ không... gặp lại ...nhau sao?
_Mình đi du học theo lời bố mẹ, mình không còn sự lựa chọn nào khác, mong cậu hãy sớm quên đi chuyện chúng ta, hãy sống cho thât tốt nhé.......TẠM BIỆT CẬU!
Tôi hôn lên vầng trán của Hải rồi quay lưng chạy thật nhanh. Hải vẫn cứ kêu gào trong đêm, từng câu từng lời của Hải khiến tim tôi đau nhói
_ Tại sao? Tai sao? Cuộc đời tớ chỉ có mỗi mình cậu mà thôi. Cả thế giới đã quay lưng lại với tớ chỉ vì 2 từ ĐỒNG TÍNH. Cậu là người duy nhất đã đến trong cuộc đời tớ và giờ cậu ra đi một cách vô tình. Tại sao? Tại sao? !Vinh!....
Lại một lần nữa, giọng nói của Hải như cáu xé trái tim tôi. Lòng tôi đau nhói, bước chân tôi chạy thật nhanh nhưng sao nó thật nặng nề, tôi như không còn điều khiển được đôi chân của mình nữa. Trời lại mưa. Tôi rẽ đi về con đường phía bên phải. Mưa càng lúc càng dữ dội. Ông trời cũng khóc cho tôi ư. Thật quá giả dối. Ông trời sẽ không bao giờ quan tâm đến những người như tôi và Hải. Bước chân tôi ngày một nặng. Tôi cảm thấy mình quá ác độc và nhẫn tâm. Tôi cứ đi thẳng trên con đường dài. Xung quanh tôi chỉ là mưa và một bờ tường rêu phong. Chắc giờ này Hải cũng đang đi song song với tôi, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Nhìn bức tường rêu phong chia con đường làm 2 hướng, tôi càng thêm đau khổ. Đi cạnh nhau mà lại không gặp nhau. Đó có phải là số phận của chúng tôi hay không, dù có làm gì đi nữa thì chúng tôi sẽ mãi không được xã hội chấp nhận, cũng như bức tường kia, dù có bao nhiêu giọt nước mắt thấm ướt, thì nó mãi mãi chỉ là bức tường vô tri vô giác và sẽ luôn ngăn cách chúng tôi.......Đi đến hết con đường là một ngõ cụt. Thật trớ trêu. Tôi luôn muốn đi hết con dường để một lần nữa gặp lại Hải nhưng tôi không làm được........Tôi quay về nhà, trong đầu là một sự căm hờn không đâu diễn tả được. Lúc này tôi đã ngừng khóc, và mưa cũng đã thôi rơi. Trên con đường đầy lá vàng khô, chỉ có tôi, lẻ loi, cô đơn, hiu quạnh, bế tắc.
Qua Mỹ, thời gian đầu tôi không thể nào quên được Hải, nhưng rồi thời gian và công việc cũng làm cho tôi vơi đi nhớ thương. Tôi bắt đầu hoà nhập với cuộc sống. Tôi gặp Phương, một cô gái tốt bụng xinh đẹp và cá tính. Phương yêu tôi, cô ấy không ngần ngại bày tỏ tinh cảm với tôi. Đến với tôi, Phương chấp nhận mọi khuyết điểm của tôi. Tôi kể cho Phương nghe về chuyện của tôi và Hải. Lúc đầu Phương tỏ ra rất sock nhưng vì tình yêu quá lớn Phương dành cho tôi nên cô ấy đã gạt bỏ tất cả quá khứ và chấp nhận tôi. Cảm động trước tình cảm của người con gái đó, tôi kết hôn với Phương. Chúng tôi có với nhau 2 đứa con. Nhờ chăm chỉ làm việc, chỉ trong vòng vài năm, tôi đã là Giám đốc một công ty Nhà đất. Cuối cùng tôi cũng có được một cuộc sống mà tôi muốn, và quan trọng hơn hết là, tôi đã được xã hội nhìn nhận.
Chiếc B&W vẫn lăn nhanh. Nghĩ đến hình ảnh của Phương, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà. Hôm nay tôi đã quá mệt mỏi, tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến Hải nữa, chắc có lẽ là vậy.......
Trời đã gần tối, chiếc xe tôi phóng thật nhanh, tôi như bay trên những chiếc lá vàng khô. Chỉ có cách chạy thật nhanh và nghĩ đến Phương thì tôi mới quên được Hải........
Bất chợt, như định mệnh đã an bài, tôi gặp một người đàn ông bên đường với dáng người mảnh khảnh sao quá đỗi quen thuộc, chạy thật gần và chậm lại, nhìn thật kĩ, đôi mắt đen ấy không lẫn vào đâu được. 10 năm trôi qua, đôi mắt đen đó giờ đây một lần nữa khiến tôi không làm chủ được mình. Tôi dừng xe, nhìn vào người đàn ông, tôi nói lớn:
_ Hải!Có phải Hải đấy không?
Người đàn ông quay mặt lại nhìn tôi. Đúng là Hải rồi, đúng là đôi mắt ấy. Đôi mắt đẹp đến kì lạ. Nhưng đôi mắt ấy dần biến sắc, nó toát lên một nỗi buồn, một sự oán trách đối với tôi. Ánh mắt Hải khiến tôi không sao kiềm lòng được, tôi chạy lại và ôm Hải vào lòng. Một hơi ấm nồng nàn từ Hải khiến tâm hồn tôi thanh thản lạ lùng. Trên con đường được giăng kín bởi một màu trời thu, dư âm của cuộc tình năm xưa, dư âm của nụ hôn, dư âm của Yesterday như được vang vọng theo từng tiếng lá rơi và cả tiếng gió đêm thổi qua những cành cây khô tạo thành một chuỗi âm thanh dài đến bất tận. Bóng đêm đang dần chiếm lĩnh con đường. Ánh đèn đường le lói là thứ ánh sánh duy nhất soi sáng chúng tôi, thứ ánh sáng có thể là chiếu sáng cả một con đường đêm, nhưng rồi nó cũng chỉ dập tắt trong ánh bình minh Chúng tôi ôm nhau thật chặt, thật lâu. Trong phút giây bất ngờ ấy, tôi đã không làm chủ được mình, 10 năm trôi qua, nỗi nhớ thương trong tôi giờ đây như được bù đắp. Chúng tôi càng lúc càng ôm nhau thật chặt. Mắt tôi nhắm nghiền lại để cảm nhận một lần nữa hơi ấm của Hải. Sau 10 năm, hơi ấm đó như đốt cháy trái tim tôi, nó len lỏi vào tận xương tận tuỷ trong tôi, so với lần đầu tiên chúng tôi ôm nhau trong chiều mưa, hơi ấm này giờ đây đã mãnh liệt đến mức khó tả, nó như một chứng mình cho tình yêu nồng nàn bất tận mà Hải luôn dành cho tôi suốt 10 năm qua. Lúc này đây, tôi thấy mình thật có lỗi. Càng gì chặt vào Hải, tôi cảm nhận được Hải đã gầy đi rất nhiều, nỗi nhớ nhung mà Hải phải chịu đựng bao năm qua như đang ăn mòn đi da thịt của Hải. Giờ đây, tôi thấy mình thật có lỗi, chỉ vì một hạnh phúc ảo mà tôi phải rời bỏ một tình yêu đích thực của mình.
Tôi nghĩ mình là một kẻ đốn mạt, cụm từ 10 năm qua đi như một nhát dao xé nát tim tôi. Cảm xúc từ 10 năm giờ ùa về, nhanh như bão tố. Tôi hôn Hải. Hai bờ môi chạm vào nhau, quyến luyến như không rời, càng lúc càng mãnh liệt, tôi có cảm giác như mình đã quay về buổi chiều mưa hôm ấy. Lại một lần nữa, chúng tôi lại được hoà vào nhau, say mê bên nhau trong tình yêu. Hai bờ môi như tìm lại được người bạn của nó, chúng quyện với nhau, dịu dàng và nồng thắm.Tôi không nói một lời nào cả, cảm xúc yêu thương dồn nén trong tôi giờ đây đã quá lớn, chúng làm tôi không nói thành lời. 10 năm xa cách là khoảng thời gian để tôi xa Hải và quên đi Hải, nhưng giờ tôi mới biết nó chỉ làm cho nỗi nhớ về Hải trong tôi thêm lớn mạnh mà thôi.Vai tôi đang bị ướt, không phải là mưa, mà là nước mắt, giọt nước mắt trong suốt như thuỷ tinh tuôn ra từ đôi mắt ấy rơi đều trên bờ vai tôi, gió lùa vào tâm hồn tôi lạnh buốt, tôi có cảm giác như một cơn mưa phùn đang bao quanh tôi. Nước mắt của Hải vẫn lăn dài trên má, 10 năm trôi qua, cậu vẫn mềm yếu như ngày nào.
Hải vẫn không nói một lời nào. Hải chỉ biết ôm và hôn tôi. Có lẽ chúng tôi đều tê liệt trong cảm xúc...
Tôi nhìn Hải, nhìn cái tình yêu bất tận của Hải được tuôn ra từ khoé mắt. Tôi nhìn Hải xao xuyến và trìu mến. Rất lâu, tôi như bị bất động. Một tiếng chuông tin nhắn vang lên và tôi biết đó là của Phương. Tôi phải trờ về với thực tại. Không! Không! Tôi không bao giờ đến với Hải nữa, tôi đã có vợ và con. Chuyện tôi và Hải là không thể. Tôi vội đẩy Hải ra xa và lặng người nhìn Hải. Tôi lau nước mắt cho Hải và nói:
_ Có lẽ chuyện của chúng ta đã kết thúc.10 năm trôi qua, khoảng thời gian dài để anh đợi một người nhưng nó cũng là khoảng thời gian mà tôi có thể thay đổi được con người mình. Tôi giờ đã có vợ và có con, một công việc hoàn hảo, tôi không còn muốn như xưa nữa. Có lẽ chuyện chúng ta đã là quá khứ, và quá khứ sẽ không bao giờ trở lại được. Không có gì là vĩnh cửu và tình cảm của tôi cũng vậy. Nhưng dù thế nào tôi vẫn muốn chúng mình làm bạn thân với nhau. Được không?
Bàn tay tôi không còn đủ sức để lau khô những giọt nước mắt ấy. Chúng thật mãnh liệt và cay đắng.Hải vẫn khóc, tiếng khóc lại cáu xé trái tim tôi, khuôn mặt của Hải như được tan ra bởi nước mắt. Tôi nhìn Hải, cố nén cảm xúc trong lòng. Tôi không khóc, nhưng lòng tôi giờ đã tràn ngập nước mắt. Tôi cũng không nói thêm một lời nào nữa, vì tôi biết những lời tôi vừa nói đã quá đủ để đặt dấu chấm hết cho 10 năm trước. Tôi yêu Hải, tôi rất yêu Hải, nhưng tôi sẽ không nói ra tiếng lòng của mình, vì tôi biết rằng nếu bây giờ tôi quay lại với Hải , thì tôi sẽ bị xã hội kì thị và ghét bỏ, tôi sẽ rơi vào trạng thái bế tắc như lúc xưa. Tôi thà không làm con người thật của mình còn hơn là làm một người sống đời cô đơn, hiu quạnh.Không khí càng lúc càng nặng nề, Hải lại nhìn tôi một cách đầy luyến tiếc. Tôi biết rằng đôi mắt của Hải có thể nhìn ra được sự giả dối và nỗi đau đớn hoà vào nhau trên khuôn mặt tôi. Vì thế, tôi tránh để không gặp được đôi mắt của Hải. Thật giống như một trò đùa mà Thương Đế sắp đặt sẵn, 10 năm xa cách, để rồi gặp lại, chúng tôi lại diễn màn bi kịch năm xưa một lần nữa. Nước mắt trên mặt Hải đã vơi dần, Hải nhìn tôi một lần nữa, tìm kiếm một sự giả dối nào đó trên mặt tôi, rồi môi Hải run run cất lên tiếng nói:
_ 10 năm! Khoảng thời gian quá dàì để đợi một người, nhưng tôi vẫn cứ đợi, vì tôi biết rằng, anh sẽ quay trở lại đây......10 năm chờ đợi, cuối cùng chuyện chúng ta cũng như bao cuộc tình dở dang khác. Anh nói chúng ta là những con người bị Thượng Đế ruồng bỏ, tôi không trách anh. Vì cho đến phút cuối cùng, anh vẫn chưa hiểu được định mệnh mà Thương Đế đã an bài cho ta. Yêu một người là muốn người đó hạnh phúc, anh giờ đã có gia đình và sự nghiệp.Sau dấu chấm hết của ngày hôm nay, tôi hy vọng anh sẽ mãi hạnh phúc với con đường mà anh chọn. Nhưng tôi sẽ mãi nhớ về anh và cuộc tình của chúng ta. Tôi sẽ mãi là con người của quá khứ. Nếu quá khứ giúp tôi là con người thật của mình thì cho dù có ảo tưởng, có ngốc nghếch, tôi sẽ mãi sống với nó.
Hải quay lưng ra đi, tôi nhìn theo bóng Hải, mờ dần, mờ dần rồi mất hút theo bóng đêm của trời thu. Hôm nay mưa không rơi, chắc hẳn mọi chuyện giữa tôi và Hải đã kết thúc. Tôi lẳng lặng bước vào trong xe, lòng tôi ướt đẫm nước mắt., trong xe là một vẻ u buồn đến bất tận. Tôi cho mở lại bài Yesterday, tôi ngồi yên lặng trong chiếc xe, trong sự cô đơn và quạnh hiu. Tưởng rằng mình là một người mạnh mẽ khi một lần nữa tôi nói tiếng chia tay với Hải, nhưng rồi tôi biết tôi chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ ngu ngốc đang tự hào trong cái hạnh phúc áo tưởng do chính mình dựng nên. Từng lời từng chữ Hải nói như ám ảnh tôi. Yesterday vẫn cứ được chơi đi chơi lại nhiều lần và tôi vẫn cứ bất động trong xe. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu như để chờ mong sự trở lại của một người vừa mới xa vời trong vòng tay tôi. Ánh đèn đường hôm nay tắt sớm hơn mọi khi, quá đỗi mệt mỏi, tôi lái chiếc xe chạy thật nhanh về nhà. Trong vài phút sau, chiếc xe dừng trước 1 ngôi nhà nhỏ nhắn nhưng ấm cúng. Hình ảnh cuả Phương hiện lên trong tôi, tôi trở về với mái ấm gia đình của mình. Và Hải cứ thế mờ dần mờ dần trong trí óc tôi….
Sáng hôm sau, tôi không đến công ty. Cảm giác mệt mỏi đè nặng cơ thể tôi. Tôi muốn ra ngoài, đến một nơi vắng vẻ và yên bình để đi dạo, để hít thở cái không khí trong lành. Trời thu lúc nào cũng trong lành và mang một vẻ gì đó u buồn. Tôi cứ đi thẳng trên con đường dài. Những cành cây khô rủ xuống mặt đường như đang tiếc nuối những chiếc lá rơi. Những cơn gió vẫn thổi nhè nhẹ. Từ những áng mây đục vàng trện bầu trời, những cơn gió bắt đầu chuyến du ngoạn của nó. Nó thổi qua những cành cây khô, thổi qua những tán lá, thổi qua những tia nắng vàng yếu ớt và rồi cuối cùng nó lại bay lên trời, hoà cùng làn mây và tan vào chốn hư vô. Bước chân tôi cứ đi mãi, tôi đi lên những ngọn đồi cao, rồi từ đồi cao tôi lại trở về con đường cũ. Không có nơi nào có thể giúp tôi thư giãn tâm hồn mình, giúp tôi quên đi Hải. Lòng tôi cứ nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Tôi dừng lại ở con đường số 16. Những rặng thông già héo hắt vẫn con lung lay trong gió. Đầu tôi bắt đầu suy nghĩ miên man. Một ngày dài ở nhà để thư giãn tâm hồn cuối cùng cũng không giúp tôi quên đi mối tình xưa. Nhìn con đường rẽ ra hai hướng, lòng tôi càng buồn. Tôi nhìn lên bầu trời cao đang chiếu những tia nắng cuối cùng của một ngày, ánh nắng hôm nay như sáng và trong hơn mọi khi. Nhìn bờ tường rêu phong chia con đường ra hai lối. Một lần nữa, cảm xúc trong tôi lại trở về. Hôm qua, Hải đã từng nói rằng tôi vẫn chưa hiểu được định mệnh mà Thương Đế đã an bài cho chúng tôi. Và giờ đây, tôi muốn khám phá về định mệnh đó. Tôi rẽ sang con đường bên phải. Trời đang tối dần, tôi cứ đi mãi, lê từng bước chân trên con đường mòn.
Càng đi sâu vào con đường, tôi cảm thấy trái tim tôi như đang dần hồi sinh trở lại sau một ngày rong đuổi cùng trời thu. Đi mãi đi mãi và cuối cùng, bất ngờ tôi phát hiện mình đang đứng trên một con đường lớn. Giờ tôi mới biết, sau 10 năm, con đường đã thay đổi, nó không còn là ngõ cụt bế tắc nữa mà giờ đây, nó đã được hoà làm một, hai ngã rẽ giờ đã thông ra một con đường chung. Tôi đang dần hiểu được những lời nói của Hải. Một giọt nước của ngày xưa trờ về trên khóe mắt tôi, ấm nóng và mặn đắng như 10 năm trước. Tôi vội lau khô dòng nước ấy vì tôi không muốn nó lại một lần nữa rơi xuống con đường này. Rồi một giọt nước khác cũng rơi xuống. Nó lạnh giá và ấm áp. Trời đang mưa, nước mắt tôi chan hoà với mưa. Tôi ngước nhìn bầu trời đêm. Tôi vừa cám ơn Thượng Đế vì cuối cùng, Ngài cũng đã mỉm cười với tôi, nhưng tôi cũng trách Thương Đế vì vào giây phút mà tôi muốn quên đi, thì tôi lại hiểu ra được định mệnh mà Người đã an bài. Tôi đứng chết lặng trong mưa, suy nghĩ về nhiều điều, về Hải, về Phương và về xã hội mà tôi đang sống. Giờ tôi mới biết sống giả dối là đau khổ đến mức nào. Những giọt nước mắt hối hận của tôi vẫn cứ lăn dài. Những giọt nước mắt nóng làm trái tim tôi nhận ra rằng: tình yêu tôi dành cho hải không bao giờ nguội lạnh.Trong tiếng mưa rơi đều, âm thanh du dương của piano vang lên, nó đưa hồn tôi trờ về và sống với tình yêu của mình. Hơn thế nữa, âm thanh đó chính là ca khúc Yesterday, từng tiếng đàn piano len lỏi vào trong tim tôi. Hình ảnh của Phương và mái ấm gia đình mờ dần, còn hình ảnh của Hải lại quay về trong tôi, nó càng ngày càng lớn. Hải và sự chờ đợi của Hải ám ảnh tôi. Tôi thấy thương Hải vô cùng. Tôi chỉ muốn đến bên Hải vào chính lúc này nhưng không thể. Có lẽ lời nói của tôi hôm qua đã một lần nữa khiến tôi mất Hải. Cơn mưa ngày một lớn, tôi nhắm mắt lại để cảm nhận âm thanh du dương được cất lên từ tiếng đàn piano, đau khổ và nuối tiếc. Âm thanh đó như cuốn hút tôi, tôi đi như bị sai khiến, tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ nằm bên đường, nơi phát ra âm thanh buồn bất tận đó. Nhìn qua khung cửa sổ, tôi thấy Hải, từng ngón tay Hải lả lướt nhanh trên phím đàn. Mắt Hải buồn đến tuyệt vọng nhưng bờ môi lại nở nụ cười. Tôi biết rằng Hải đang chìm đắm trong những kỉ niệm của chúng tôi. Tôi lặng lẽ bước vào nhà nhìn người đàn ông đang say sưa với những kỉ niệm tưởng rằng đã xa khuất. Tôi nhìn Hải, rồi Hải cũng nhìn tôi. Trong phút chốc, hai đôi mắt chúng tôi gặp nhau, cùng nhau sưởi ấm tình yêu vô tận mà tôi dành cho Hải.
_ Hải, cậu có thể chơi lại bản nhạc này không?
Hải không nói một lời, đôi tay bắt đầu lả lướt trên phím đàn, đôi mắt nhắm lại như để phiêu du cùng quá khứ. Tôi bước lại gần Hải, ngồi dựa lưng vào Hải. Cảm xúc trong tôi như tạo thành lời, tôi say sưa theo giai điệu của The Beatles…
_ Tôi xin lỗi anh. Trong nhiều năm qua, tôi đã trốn tránh tình yêu của mình để phải sống một cuộc đời giả dối. Tôi hạnh phúc vì mái ấm gia đình của tôi, vì sự nghiệp và vì xã hội không ruồng bỏ tôi. Nhưng rồi, tôi lại phát hiện ra đó chỉ là một hạnh phúc ảo, một hanh phúc mà có lẽ nó không dành cho tôi. 10 năm qua, tôi đã sống với nó, hãnh diện vì nó, để rồi tôi nhận được gì, đau khổ đến tuyệt vọng. Tôi đã từng làm anh đau khổ, giờ tôi lại tiếp tục làm điều đó với vợ tôi. Vì tôi, cô ấy từ bỏ mọi thứ để rồi cùng tôi chìm đắm trong một hạnh phúc ảo. Tôi đã từng nghĩ sẽ sống với thứ hạnh phúc đó suốt cuộc đời còn lại. Nhưng như anh đã nói, định mệnh đã an bài, chúng ta đã được gặp lại nhau, hâm nóng lại tình yêu ngày nào. Tôi đã biết Thượng Đế đã không quá bất công với những người đồng tính như chúng ta. 10 năm trước, khi chia tay anh, tôi đã đi trên ngã rẽ tay phải của con đường số 16 trong sự tuyệt vọng khôn nguôi. Tôi luôn mơ ước hai ngã rẽ rồi sẽ gặp nhau tại một con đường lớn, nhưng cuối cùng, điều tôi nhận được là một ngõ cụt trước mắt. Thời gian trôi đi, giờ đây, định mệnh đã khiến cho chúng ta trở lại với nhau. Hai ngã rẽ cuối cùng đã đi đến một điểm dừng. Và cũng như hai con đường đã tìm thấy nhau, tôi cũng tin rằng ta sẽ lại đến với nhau một lần nữa. Ngày hôm qua, chúng ta là những đôi tình nhân hạnh phúc, và tôi mong rằng, ngày hôm nay và cả ngày mai nữa, vẫn luôn là như vậy. Điểm cuối cùng của hai ngã rẽ chính là nới thăng hoa của tình yêu, là nới mà những cặp tình nhân bế tắc có thể tìm thấy ánh sáng hy vọng……Hải! Hãy tha lỗi cho tôi có được không. 10 năm trước tôi đã yêu anh và giờ đây vẫn là như vậy và sẽ mãi là như vậy…
Bản nhạc cũng kết thúc, tôi choàng tay qua cổ Hải, nói thầm vào đôi tai Hải rằng sẽ không bao giờ rời xa Hải nữa….Cả hai chúng tôi đến giờ đây đã hạnh phúc cùng nhau, cả hai đều mỉm cười. Trong không gian yên ắng, mọi âm thanh đều nhường chỗ cho nhịp đập rộn rang của hai trái tim yêu thương. Ngoài trời, mưa vẫn còn rơi. Tôi dang rộng vòng tay siết chặt Hải hơn. Tôi không muốn để mất Hải thêm một lần nào nữa. Chìm đắm trong tình yêu, hai chúng tôi cùng nhìn qua khung cửa sổ để thả hồn mình bay vào làn mưa.
Một thứ ánh sáng chói vào mắt tôi, bên khung của sổ, tôi nhìn thấy một chiếc nhẫn đã được ai đó để quên......
Trong làn mưa lạnh giá, bóng 1 người phụ nữ tay cầm chiếc ô đang khuất xa dần……..
HẾT.