kishi
02-17-2008, 03:44 AM
Cái này đáng lẽ ra post lên ngày Valentine, có điều lục không ra, tới hum nay mới lục ra được, mọi người thông cảm hen ^^, coi như quà trễ. Cái này viết cũng lâu rồi, khoảng mấy tháng nửa năm trước.
Không biết là nên post vào đâu, thật sự là thế nên post vào đây đỡ hen, mod thấy không hợp thì đem nó đi chõ khác hén ^^
Mưa, đồng hồ và kẹo me
Author : Kishi
Gerne: Romance
Status: truyện ngắn- Complete
Author's pre words: Tặng những ai còn đang lưỡng lự trước ngưỡng cửa tình yêu ^^
o o o
Một ngày mưa...
Anh đến với ta cũng vào một ngày mưa, chỉ khác là cơn mưa hôm ấy rơi nhè nhẹ, từng giọt từng giọt ôm lấy gương mặt, như bàn tay anh êm dịu nắm lấy bàn tay ta ở bến chờ xe búyt.
Anh giống với cơn mưa, giống tới mức ta cảm thấy như có cơn mưa đang ôm mình vào lòng, rót vào tai những lời xoa dịu ngọt ngào, cuốn mất những sầu muộn trong tim.
Ngày hôm đó, sao lại có ngày, cơn mưa lại ấm áp đến thế...
Hôm đó, trời đổ cơn ngâu.
Ta tìm ra em trong cơn mưa đầu tiên của mùa hạ. Trời nắng chan chan bất chợt tối sầm lại, và trong bóng tối, ta bắt được lấy em. Ta đã lạc mất em trong ánh sáng, nhưng em lại xuất hiện bất ngờ trong vòng tay ta.
Phải, em thật bất chợt, khồn thể nào tiên đóan trước được, thật giống những cơn mưa.
Ta còn nhớ, bàn tay của em lạnh buốt, và bờ vai mỏng manh tựa những giọt mưa, mỏng đến mức ta tưởng như bằng một cử động quá mạnh bạo, em sẽ tan ra như nước vỡ trên mặt đường cứng nhắc.
Bởi thế, ta đã chọn cách nâng niu em, đã cất giữ em như cất giữ một viên kim cương quý giá. Chạm vào em bằng những cái ôm nhẹ nhàng, nâng lấy em bằng lời yêu thương trìu mến, xoa dịu em bằng hơi ấm của chính bản thân ta.
Ngày đó, ta không biết có ngày ta lại ôm mưa vào lòng mình...
Ngày mưa.
Người vẫn thường đến với ta trong những ngày mưa. Dù hôm đó, trời đổ nhẹ cơn ngâu hay hắt xuống những trận bão lớn, người vẫn đến, tiếng gõ cửa vẫn vang lên đều đặn vào lúc chuông đồng hồ nhà ta điểm 6 tiếng.
Phải, đúng lúc chuông đồng hồ điểm 6 tiếng, ta vẫn hay ra đón người với chiếc bông dày in hình gấu Misa, cho người lau khô đầu tóc rối bù đang rớt đều những giọt nước, rồi đón từ tay người một bọc kẹo me. Người vẫn thường mua kẹo me cho ta, vì đã có lần ta bảo với người rằng, ta không thích ăn ngọt, nhưng lại thích cái vị chua dìu dịu của kẹo me.
Phải, ta vẫn còn nhớ, nhưng hạt mưa và những viên kẹo.
Mưa? Phải, ta vẫn còn nhớ những cơn mưa đổ dài trên suốt quãng đường từ nhà ta đến nhà em.
Ta còn nhớ những bước chân thật chậm rãi của mình giữa cái vội vã của mọi người. Ta cố bước thật chậm, thật khoan thai, vì ta cố chờ cho đồng hồ nhà em điểm đủ 6 tiếng. Khi ấy, sẽ chẳng còn ai trong ngôi nhà có cánh cửa sơn màu xanh, ngoại trừ em.
Phải, đúng lúc đồng hồ điểm 6 tiếng, em sẽ ra đón một người ướt như chuột lột đang đứng đợi em, sẽ thảy lên đầu ta một cái khăn in hình gấu Misa, bảo ta lau đầu cho khô nhanh lên kẻo bệnh, rồi bắt đầu khui bọc kẹo me mà ta đem tới, em một cây và ta...nhường em cây của ta. Em từng bảo em thích vị dìu dịu của kẹo me. Không quá chua làm đầu lưỡi khẽ rát, không quá ngọt làm em cảm thấy chán.
Phải, ta vẫn nhớ, những viên kẹo sau một cơn mưa.
Trời đang mưa...
Có lẽ, giờ này, anh đang đứng đó, đang đợi ta ra mở cửa, đồng hồ đã điểm 6 tiếng.
Và ta đã chạy trốn.
Ta chạy trốn vì ta sợ, ta sợ thái độ dịu dàng của anh, cử chỉ quan tâm của anh, sợ ánh mắt ấm áp và giọng nói êm dịu, sợ đôi bờ vai rộng và hai cánh tay vững chãi, sợ mùi hương CK nhè nhẹ dìu dịu dễ chịu từ người anh. Sợ, ta sợ tất cả những cái gì tốt đẹp của anh.
Vì ta sợ mình sẽ tin tưởng anh, sẽ dựa vào anh, sẽ mở lòng với anh.
Ta sợ mình sẽ yêu anh.
Sợ lắm...
Yêu...
Mưa đã ngừng rơi.
Đồng hồ điểm 8 tiếng, ta vẫn ngồi đây, trên bậc tam cấp trước cánh cửa màu xanh. Người qua đường đã thôi không còn vội vã, và thỉnh thoảng, ta thấy họ chỉ trỏ gì đó, và môi mấp máy những lời xì xầm. Kệ.
Em đã chạy trốn, chạy trốn khỏi ta, khỏi tình yêu của ta, khỏi cảm xúc của chính bản thân em.
Vì, có lẽ, vì ta đã làm tan chảy được từ từ con tim băng giá của em, đã may lại những vết thương trong lòng em, xoa dịu những nỗi đau.
Nhưng, có ai lí giải được bí mật của trái tim, có ai hiểu được cách nó phản ứng trước yêu thương, có ai biết được đôi lúc nó đón nhận lấy trị liệu bằng cách xé to vế thương ra, rồi tìm cách để đóng băng trở lại.
Ta không biết và không muốn, ta biết em càng không biết và càng không muốn, phải không?
Vì vậy, chỉ lần này thôi, hãy cho ta đi ngược lại mong muốn của em nhé nhóc con, hãy cho ta một lần chạm thẳng vào vết thương của em nhé, hãy cho ta được phép kéo em ra đứng đối diện với chính con tim của em.
Ta sẽ chờ...
Nhé em...
11 giờ, một đêm tối tăm, mây đã che mất trăng sao.
Đã 5 tiếng rồi, chắc anh đã về rồi, ai cũng thế thôi, chẳng người nào lại tiếp tục mong đợi vào một tảng băng, vào một thứ linh hồn vô tri vô giác rũ bỏ hết những cảm xúc của bản thân mình, chối bỏ hết những quan tâm.
Chẳng ai cả...
Anh cũng thế thôi...
Quay về nhà thôi...
Đồng hồ đã điểm 12 tiếng, em đang ở đâu?
Em đã ăn tối chưa, có ai nhắc em phải ăn đầy đủ các món không, có ai canh chừng ép em phải ăn tới chén thứ hai không, em gầy lắm, xanh xao, mỏng manh lắm...
Mà em đi đâu chứ, còn nơi nào cho em tới ngoài chính nhà của mình, những người mà em gọi là bạn bè, có ai sẵn sàng mở cửa để đón nhận em không, có ai thật lòng quan tâm tới em không?
Về đi em...
Về đây...
Có ta, ta vẫn đang chờ em...
Nhớ!
Ta nhớ anh quá! Ta nhớ từng miếng đồ ăn anh vẫn thường gắp vào chén của ta, nhớ những tiếng năn nỉ, rồi ép buộc ta đưa chén cho anh xới cơm, nhớ cả những lần anh than rằng ta xanh xao ốm yếu quá.
Nhớ cả những viên kẹo me chua chua ngọt ngọt mà anh hay đem đến cho ta.
Nhớ tiếng nói, nhớ ánh mắt, nhớ vòng tay...
Nhớ cái hơi ấm dễ chịu, nhớ cái mùi hương dịu bớt sau những giọt mưa sa…
Giá như, giá như anh còn bên ta.
Giá như anh lại đón ta vào vòng tay.
Giá như bờ vai vẫn đâu đây để ta ngả lên mái đầu mệt mỏi.
Đâu đó trong gió, văng vẳng, phải chăng là tiếng anh hát những khi ta buồn chán…
Giá như, anh...
Em về rồi đấy sao?
Đồng hồ vừa điểm 1 tiếng thì phải, anh còn ở đây làm gì, ta không nhìn lầm đấy chứ?
Ngạc nhiên lắm sao em, phải, chính ta cũng thấy ngạc nhiên với sự kiên nhẫn của bản thân mình. Ta chưa bao giờ yêu ai đến như thế này cả. Ta đã chờ em, đã tìm em, và giờ đây, bóng tối đã một lần nữa đưa em trở về bên ta.
Tại sao, tại sao anh vẫn còn ở đây? Ta chỉ là một con người vô giá trị, một sinh mạng không đáng giá, một món đồ chơi rẻ tiền cho người ta đùa giỡn, tại sao vậy anh, tại sao lại phải tốn nhiều công sức cho ta đến như vậy? Ngòai kia, có biết bao nhiêu người xinh đẹp, biết bao nhiêu người còn tốt hơn ta, cớ sao, cớ sao lại phải nhọc tâm vì một con người khờ khạo đến thế này…
Hả anh?
Người đời coi em như một món đồ chơi, họ chà đạp rồi giẫm nát tâm hồn lấy tâm hồn của em, để rồi em phải tự đóng băng trái tim mình mà xoa bớt cơn đau. Nhưng trong mắt ta, thiên thần dù cánh bị nhuộm đen thì vẫn sẽ là thiên thần, kim cương dù có vỡ vụn thì vẫn sẽ lấp lánh trong ánh sáng. Tội tình chi mà phải chối bỏ giá trị của mình hả nhóc con?
Có thật, anh sẽ là nguồn ánh sáng cho tâm hồn tăm tối của ta, có thật trái tim băng giá rồi sẽ được sưởi ấm, có thật, có thật vết thương rồi sẽ được lành lặn?
Nhóc con, sao em lại run lên đến thế kia? Lại đây nào, sao em không thu người vào vòng tay của ta như lúc trước? Hãy cho ta được đem chút hơi ấm áp của cơ thể sưởi ấm cho tâm hồn em, hãy đến đây nào, hãy cho ta được đem đôi tay này che chở cho em.
Người lại ôm ta vào bờ ngực rộng, lại hương CK quen thuộc nhè nhẹ đến dễ chịu, và ta lại được cảm thấy bình yên đến lạ. Thời gian ơi, xin hãy ngừng lại, xin cho giây phút này được kéo dài ra đến mãi mãi, xin cho những lo lắng, những nghi ngờ, những sợ hãi trôi đi , dù chỉ trong chốc lát.
Ngại ngùng chi hỡi em, sao em không thử mở con tim mình thêm một lần nữa. Ta xin em đấy, xin hãy cho ta một cơ hội, một lần này thôi cho mãi mãi, xin em cho ta được khâu kín vết thương lòng, ta xin em đấy...
Ta chịu thua rồi...
Dù ngày mai, sẽ lại đau khổ...
Ta sẽ xua thần bất hạnh ra khỏi cuộc đời em.
Dù ngày mai sẽ lại đắng cay...
Ta sẽ đem kẹo me đến cho em mỗi ngày.
Dù mai sẽ lại bị tổn thương rồi đau đớn...
Ta nguyện đời này kiếp này làm một liều thuốc giảm đau chỉ dành riêng cho em.
Dù ngày mai...
Ta nguyện...
Yêu nhau trong mưa.
o o o
End.
Không biết là nên post vào đâu, thật sự là thế nên post vào đây đỡ hen, mod thấy không hợp thì đem nó đi chõ khác hén ^^
Mưa, đồng hồ và kẹo me
Author : Kishi
Gerne: Romance
Status: truyện ngắn- Complete
Author's pre words: Tặng những ai còn đang lưỡng lự trước ngưỡng cửa tình yêu ^^
o o o
Một ngày mưa...
Anh đến với ta cũng vào một ngày mưa, chỉ khác là cơn mưa hôm ấy rơi nhè nhẹ, từng giọt từng giọt ôm lấy gương mặt, như bàn tay anh êm dịu nắm lấy bàn tay ta ở bến chờ xe búyt.
Anh giống với cơn mưa, giống tới mức ta cảm thấy như có cơn mưa đang ôm mình vào lòng, rót vào tai những lời xoa dịu ngọt ngào, cuốn mất những sầu muộn trong tim.
Ngày hôm đó, sao lại có ngày, cơn mưa lại ấm áp đến thế...
Hôm đó, trời đổ cơn ngâu.
Ta tìm ra em trong cơn mưa đầu tiên của mùa hạ. Trời nắng chan chan bất chợt tối sầm lại, và trong bóng tối, ta bắt được lấy em. Ta đã lạc mất em trong ánh sáng, nhưng em lại xuất hiện bất ngờ trong vòng tay ta.
Phải, em thật bất chợt, khồn thể nào tiên đóan trước được, thật giống những cơn mưa.
Ta còn nhớ, bàn tay của em lạnh buốt, và bờ vai mỏng manh tựa những giọt mưa, mỏng đến mức ta tưởng như bằng một cử động quá mạnh bạo, em sẽ tan ra như nước vỡ trên mặt đường cứng nhắc.
Bởi thế, ta đã chọn cách nâng niu em, đã cất giữ em như cất giữ một viên kim cương quý giá. Chạm vào em bằng những cái ôm nhẹ nhàng, nâng lấy em bằng lời yêu thương trìu mến, xoa dịu em bằng hơi ấm của chính bản thân ta.
Ngày đó, ta không biết có ngày ta lại ôm mưa vào lòng mình...
Ngày mưa.
Người vẫn thường đến với ta trong những ngày mưa. Dù hôm đó, trời đổ nhẹ cơn ngâu hay hắt xuống những trận bão lớn, người vẫn đến, tiếng gõ cửa vẫn vang lên đều đặn vào lúc chuông đồng hồ nhà ta điểm 6 tiếng.
Phải, đúng lúc chuông đồng hồ điểm 6 tiếng, ta vẫn hay ra đón người với chiếc bông dày in hình gấu Misa, cho người lau khô đầu tóc rối bù đang rớt đều những giọt nước, rồi đón từ tay người một bọc kẹo me. Người vẫn thường mua kẹo me cho ta, vì đã có lần ta bảo với người rằng, ta không thích ăn ngọt, nhưng lại thích cái vị chua dìu dịu của kẹo me.
Phải, ta vẫn còn nhớ, nhưng hạt mưa và những viên kẹo.
Mưa? Phải, ta vẫn còn nhớ những cơn mưa đổ dài trên suốt quãng đường từ nhà ta đến nhà em.
Ta còn nhớ những bước chân thật chậm rãi của mình giữa cái vội vã của mọi người. Ta cố bước thật chậm, thật khoan thai, vì ta cố chờ cho đồng hồ nhà em điểm đủ 6 tiếng. Khi ấy, sẽ chẳng còn ai trong ngôi nhà có cánh cửa sơn màu xanh, ngoại trừ em.
Phải, đúng lúc đồng hồ điểm 6 tiếng, em sẽ ra đón một người ướt như chuột lột đang đứng đợi em, sẽ thảy lên đầu ta một cái khăn in hình gấu Misa, bảo ta lau đầu cho khô nhanh lên kẻo bệnh, rồi bắt đầu khui bọc kẹo me mà ta đem tới, em một cây và ta...nhường em cây của ta. Em từng bảo em thích vị dìu dịu của kẹo me. Không quá chua làm đầu lưỡi khẽ rát, không quá ngọt làm em cảm thấy chán.
Phải, ta vẫn nhớ, những viên kẹo sau một cơn mưa.
Trời đang mưa...
Có lẽ, giờ này, anh đang đứng đó, đang đợi ta ra mở cửa, đồng hồ đã điểm 6 tiếng.
Và ta đã chạy trốn.
Ta chạy trốn vì ta sợ, ta sợ thái độ dịu dàng của anh, cử chỉ quan tâm của anh, sợ ánh mắt ấm áp và giọng nói êm dịu, sợ đôi bờ vai rộng và hai cánh tay vững chãi, sợ mùi hương CK nhè nhẹ dìu dịu dễ chịu từ người anh. Sợ, ta sợ tất cả những cái gì tốt đẹp của anh.
Vì ta sợ mình sẽ tin tưởng anh, sẽ dựa vào anh, sẽ mở lòng với anh.
Ta sợ mình sẽ yêu anh.
Sợ lắm...
Yêu...
Mưa đã ngừng rơi.
Đồng hồ điểm 8 tiếng, ta vẫn ngồi đây, trên bậc tam cấp trước cánh cửa màu xanh. Người qua đường đã thôi không còn vội vã, và thỉnh thoảng, ta thấy họ chỉ trỏ gì đó, và môi mấp máy những lời xì xầm. Kệ.
Em đã chạy trốn, chạy trốn khỏi ta, khỏi tình yêu của ta, khỏi cảm xúc của chính bản thân em.
Vì, có lẽ, vì ta đã làm tan chảy được từ từ con tim băng giá của em, đã may lại những vết thương trong lòng em, xoa dịu những nỗi đau.
Nhưng, có ai lí giải được bí mật của trái tim, có ai hiểu được cách nó phản ứng trước yêu thương, có ai biết được đôi lúc nó đón nhận lấy trị liệu bằng cách xé to vế thương ra, rồi tìm cách để đóng băng trở lại.
Ta không biết và không muốn, ta biết em càng không biết và càng không muốn, phải không?
Vì vậy, chỉ lần này thôi, hãy cho ta đi ngược lại mong muốn của em nhé nhóc con, hãy cho ta một lần chạm thẳng vào vết thương của em nhé, hãy cho ta được phép kéo em ra đứng đối diện với chính con tim của em.
Ta sẽ chờ...
Nhé em...
11 giờ, một đêm tối tăm, mây đã che mất trăng sao.
Đã 5 tiếng rồi, chắc anh đã về rồi, ai cũng thế thôi, chẳng người nào lại tiếp tục mong đợi vào một tảng băng, vào một thứ linh hồn vô tri vô giác rũ bỏ hết những cảm xúc của bản thân mình, chối bỏ hết những quan tâm.
Chẳng ai cả...
Anh cũng thế thôi...
Quay về nhà thôi...
Đồng hồ đã điểm 12 tiếng, em đang ở đâu?
Em đã ăn tối chưa, có ai nhắc em phải ăn đầy đủ các món không, có ai canh chừng ép em phải ăn tới chén thứ hai không, em gầy lắm, xanh xao, mỏng manh lắm...
Mà em đi đâu chứ, còn nơi nào cho em tới ngoài chính nhà của mình, những người mà em gọi là bạn bè, có ai sẵn sàng mở cửa để đón nhận em không, có ai thật lòng quan tâm tới em không?
Về đi em...
Về đây...
Có ta, ta vẫn đang chờ em...
Nhớ!
Ta nhớ anh quá! Ta nhớ từng miếng đồ ăn anh vẫn thường gắp vào chén của ta, nhớ những tiếng năn nỉ, rồi ép buộc ta đưa chén cho anh xới cơm, nhớ cả những lần anh than rằng ta xanh xao ốm yếu quá.
Nhớ cả những viên kẹo me chua chua ngọt ngọt mà anh hay đem đến cho ta.
Nhớ tiếng nói, nhớ ánh mắt, nhớ vòng tay...
Nhớ cái hơi ấm dễ chịu, nhớ cái mùi hương dịu bớt sau những giọt mưa sa…
Giá như, giá như anh còn bên ta.
Giá như anh lại đón ta vào vòng tay.
Giá như bờ vai vẫn đâu đây để ta ngả lên mái đầu mệt mỏi.
Đâu đó trong gió, văng vẳng, phải chăng là tiếng anh hát những khi ta buồn chán…
Giá như, anh...
Em về rồi đấy sao?
Đồng hồ vừa điểm 1 tiếng thì phải, anh còn ở đây làm gì, ta không nhìn lầm đấy chứ?
Ngạc nhiên lắm sao em, phải, chính ta cũng thấy ngạc nhiên với sự kiên nhẫn của bản thân mình. Ta chưa bao giờ yêu ai đến như thế này cả. Ta đã chờ em, đã tìm em, và giờ đây, bóng tối đã một lần nữa đưa em trở về bên ta.
Tại sao, tại sao anh vẫn còn ở đây? Ta chỉ là một con người vô giá trị, một sinh mạng không đáng giá, một món đồ chơi rẻ tiền cho người ta đùa giỡn, tại sao vậy anh, tại sao lại phải tốn nhiều công sức cho ta đến như vậy? Ngòai kia, có biết bao nhiêu người xinh đẹp, biết bao nhiêu người còn tốt hơn ta, cớ sao, cớ sao lại phải nhọc tâm vì một con người khờ khạo đến thế này…
Hả anh?
Người đời coi em như một món đồ chơi, họ chà đạp rồi giẫm nát tâm hồn lấy tâm hồn của em, để rồi em phải tự đóng băng trái tim mình mà xoa bớt cơn đau. Nhưng trong mắt ta, thiên thần dù cánh bị nhuộm đen thì vẫn sẽ là thiên thần, kim cương dù có vỡ vụn thì vẫn sẽ lấp lánh trong ánh sáng. Tội tình chi mà phải chối bỏ giá trị của mình hả nhóc con?
Có thật, anh sẽ là nguồn ánh sáng cho tâm hồn tăm tối của ta, có thật trái tim băng giá rồi sẽ được sưởi ấm, có thật, có thật vết thương rồi sẽ được lành lặn?
Nhóc con, sao em lại run lên đến thế kia? Lại đây nào, sao em không thu người vào vòng tay của ta như lúc trước? Hãy cho ta được đem chút hơi ấm áp của cơ thể sưởi ấm cho tâm hồn em, hãy đến đây nào, hãy cho ta được đem đôi tay này che chở cho em.
Người lại ôm ta vào bờ ngực rộng, lại hương CK quen thuộc nhè nhẹ đến dễ chịu, và ta lại được cảm thấy bình yên đến lạ. Thời gian ơi, xin hãy ngừng lại, xin cho giây phút này được kéo dài ra đến mãi mãi, xin cho những lo lắng, những nghi ngờ, những sợ hãi trôi đi , dù chỉ trong chốc lát.
Ngại ngùng chi hỡi em, sao em không thử mở con tim mình thêm một lần nữa. Ta xin em đấy, xin hãy cho ta một cơ hội, một lần này thôi cho mãi mãi, xin em cho ta được khâu kín vết thương lòng, ta xin em đấy...
Ta chịu thua rồi...
Dù ngày mai, sẽ lại đau khổ...
Ta sẽ xua thần bất hạnh ra khỏi cuộc đời em.
Dù ngày mai sẽ lại đắng cay...
Ta sẽ đem kẹo me đến cho em mỗi ngày.
Dù mai sẽ lại bị tổn thương rồi đau đớn...
Ta nguyện đời này kiếp này làm một liều thuốc giảm đau chỉ dành riêng cho em.
Dù ngày mai...
Ta nguyện...
Yêu nhau trong mưa.
o o o
End.