View Full Version : Tiếng gọi tình yêu
hoangkhoi_3217
10-23-2009, 04:47 AM
TIẾNG GỌI TÌNH YÊU
TÁC GIẢ : LÃNG TỬ - KHANH
Lời mở đầu
Trong cuộc sống biết bao nhiêu là sắc màu lung linh ,còn trong tình yêu cũng có bao điều khó đoán ...
Một thời đi qua ...đều trở vào dĩ vãng
Để rồi người ta lại gọi nó là ngày xưa ...Cho dù kỉ niệm vừa mới là ngày hôm qua ...thì hôm nay cũng đã là ngày xưa rồi.
Kỉ niệm thì vui có buồn có ,Tình yêu của con người cũng vậy ,nó nảy nở theo ánh mắt hay theo sự việc của mỗi người mà thôi ...Phong cảnh và nhan sắc cũng chỉ là nền son phấn làm cho tình đời thêm hương thêm sắc mà thôi...
Câu truyện Khanh kể hôm nay cũng là dựa theo nhật kí của một người bạn của diễn đàn nhờ khanh chấp bút ...
..Không nhận lời không xong...
Nhưng nhân vật chính là người Hà Nội ....Đã nảy nở tình yêu trong Ngõ Cụt Của dòng đời ...Tưởng như bế tắc...Nhưng trong RỦI có May ...Nhân vật của chúng ta đã được hưởng một thời gian yêu và biết yêu trong bầu trời của tình trai say đắm...
Nơi ấy ...Không có phân biệt ,không có ồn ào ...Bởi vùng trời ấy đã là vùng cấm địa của xã hội......Đó là nhà tù ...trại cải tạo .
Cũng may nhân vật không phải bị tù tội vì ăn cắp cướp của hay giết người ...Mà vì do lỗi khinh xuất phát sinh ra.
Cho nên chúng ta cũng thông cảm với người bạn trai bạc phận trong xã hội.Nhưng lại là một đóa hồng nhan trong trại giam quân đội ,Người đã thực sự thấy tình yêu của con trai thật hấp dẫn ,thật chân thành ...Và cũng thật ngả nghiêng như những cơn bão lòng vậy?
Mời các bạn đón đọc phần một nhé.
LANGTU_KHANH
hoangkhoi_3217
10-23-2009, 04:50 AM
PHẦN I : VÀO TÙ
Nước mắt tôi luôn luôn ứa tràn bờ mi...Khổ quá .tôi đâu có ngờ chỉ một sự việc khinh xuất ,mà vô tình đã đẩy cuộc đời tôi vào ngõ cụt ...Biết như thế này thì ngày xưa tôi đi lính làm chi .đi học lái xe làm gì ....Để ước mộng học hành cho thành đạt đã tan thành mây khói.
Tôi đã gây tai nạn giao thông,va vào người đi bộ ,Một ông già kém mắt lại đi ra đường vào lúc trời mưa đường trơn lầy lội .Tôi phanh không kịp ...và cuối cùng thì mang một cái án trên vai là 2 năm tù giam...
Khi tòa án binh xét xử .Mọi người đều nghĩ là chỉ chừng vài tháng mà thôi ...Khi nghe chánh án tuyên án .mà tôi không kìm nổi tiếng khóc...Tôi khóc vì ông chánh án oánh mình nặng tay ,tôi khóc vì nhớ tới câu <Một ngày tù bằng thiên thu ở ngoài>Trời ơi...Mới 21 tuổi đầu mà đã gửi vào trại giam 2 năm tuổi thanh xuân...ở cái tuổi mà mơ ước đang ngập tràn màu hồng trong ánh mắt.
______
Chiều tối hôm ấy ,từ tòa án binh họ đưa tôi và một người nữa ,cũng bị xử tù vì tội lái xe gây tai nạn như tôi.
Hắn tên là Nam và cũng trạc tuổi của tôi .Có điều hắn may mắn hơn tôi là bị sử lí có 15 tháng tù giam mà thôi.
Thấy tôi buồn bã .lệ rơm rớm trên mi .Nam nói>
-Thôi buồn làm gì nữa ,Cũng nhanh thôi Sơn ạ .Bây giờ mà cứ ủy mị, thì chỉ có chết thôi...Nghe mình đi ...Con Trai đầu đội trời ...có xá gì vài năm kia chứ?
Vừa nói ,đôi tay của Nam lại lau nhẹ khuôn mặt của tôi ...
Khi xe đưa chúng tôi vào trại Giam Vĩnh Tuy ...Thì trời cũng đã tối.
Chúng tôi làm thủ tục nhập trại xong.thì có một cảnh vệ dẫn chúng tôi tới nhà giam to lớn.
Hắn bảo với chúng tôi:
-Các anh từ nay là phạm nhân .cho nên phải chấp hành nội qui của trại.Không được phá quấy ,hay làm sai trái điều gì mà chúng tôi Kỉ luật nặng lắm đấy...
Cánh cổng khép lại ,trược mắt tôi là gần 40 các phậm nhân già có trẻ có .
Một người đứng tuổi nói :
-Hai thằng mới vào hả ?
Chúng tôi gật đầu và chào hỏi xong thì anh ta bảo:
-vào sau thì cứ thứ tự mà xếp chỗ nằm.Chỗ của các em ở cuối dãy đằng kia nhé.
Tôi và Nam vâng lời vác ba lô xuống cuối dãy nhà.
Trời ơi mùi hôi của phòng về sinh tỏa ra nồng nặc khó chịu quá...Tôi lại tức tưởi ...Nam nói :
-Thôi đi Sơn ơi ....Bây giờ chưa quen .mai mình sẽ quen thôi mà.
Tôi nghe lời nói của nó ,và lặng lẽ thu xếp chỗ nằm...Nam bảo :
-Đây là trại giam quân đội còn đỡ lắm,chứ ở bên dân sự ...thì bọn đầu gấu nó đã cướp hết đồ đạc của chúng mình rồi đấy.Ở đây vài hôm ,nay mai lên chỗ cải tạo lao động ,không khí sẽ thoáng đãng hơn ,chỉ có điiều là phải lao động cực nhọc hơn đấy...Bây giờ rỗi thì cứ ngủ nghỉ cho khỏe nhé...
Tôi khâm phục Nam quá ,hắn hiểu biết và có sực chịu đựng hơn tôi ,không những thế hắn còn bao dung hòa hợp động viên người cùng cảnh ngộ.Thật là đáng quí biết nhường nào...Tôi nghĩ mình bắt buộc phải học hỏi ở Nam mọi cách ứng xử trong cuộc sống hiện tại.
Đêm đầu trong trại giam tôi đã thức trắng như thế...
Ở Vĩnh Tuy một tuần chúng tôi được đưa lên trại giam ở Bất Bạt ba vì...Nơi rừng xanh núi đó chim kêu vượn hót .
Trên xe chở có tất cả 20 người đều mang tội án khinh xuất,như nhau.
Khi lên tới nơi thì chúng tôi được chia ra theo các đội sản xuất tự quản ?
Chính vì thế mà tôi đã phải xa Nam ...Một người bạn mới quen trên bước đường đời tù tội đầu tiên.
Tôi được đưa về tổ trồng rau của trại .Có 5 người ....thì chỉ có tôi và Bân ...là hai thằng trẻ nhất đội ...Bân làngười Hà Nội như tôi ....hắn cũng bị sử 2 năm vì tội khinh xuất ...Do gác đêm ...Sợ ma... hắn đã bóp cò và vô tình khẩu súng có đạn ...nên làm chết một đồng đội đi về sinh ban đêm...
Bân kém tôi 2 tuổi ,Nhưng hắn cũng đã biết tôi từ lúc vào trại Vĩnh Tuy cả 1 tuần rồi ...Tuy không hay nói nhưng Bân có giọng nói Hà Nội rất chuẩn .có âm lượng tròn câu rõ chữ ,và gióng như giọng nói phát từ lồng ngực vậy ?
Tôi bảo Bân :
-Từ nay sống bên nhau .mày cố gắng giúp đỡ tao Bân nhé...
Hắn nheo nheo đôi mắt sáng trong bảo tôi :
-Cái gì thế ...Nói lại xem nào ???
Tôi ngay thơ bảo Bân :
-Tao đang muốn tao với mày luôn quan tâm tới nhau về mọi mặt mà ...mày điếc hả ???
Bân đỏ mặt nói nhỏ nhẹ :
-Xem lại hàng đi....Đừng nghĩ người ta 19 tuổi mà nói năng như với đứa trẻ con vậy nhé ?Người ta không thích ...Mình nói năng thô lỗ như thế đâu ...
Hiii...Trời ơi ....cứ như là giọng tuồng trong vở Lan Điệp ấy chứ ?Tôi nhìn Bân cười cợt ...Thấy khuôn mặt nam tính của nó có vẻ đăm chiêu và cương nghị lắm ....cho nên tôi cũng cụt hứng ...Tôi nói nhỏ :
-Thôi...Cho người ta xin lỗi nhé...Tôi ngượng quá vì câu nói ẻo lả làm sao .Nhưng tôi lại hạ giọng nói thêm :
-Nhưng...Người ta hơn mình 2 tuổi cơ mà ???
Bân không bỏ sót một biệu hiện nào của tôi ....hắn nói :
-Trong tình cảm thì không có tuổi tác...Người ta quí mình thì mình cũng phải nên tự trọng chứ ?Bân không muốn người ta xưng hô mày tao đâu nhé ?Vơi người khác thì ok ....Còn với người ta thì ...không được???
Tôi mỉm cười thoang thoảng ,nghe từng lời chậm rãi của Bân để mà chia ngôi kì quặc của hắn....Cái gì mà cứ người ta với mình mình...THật là cổ lỗ quá...Nhưng...trong hoàn cảnh bây giờ ...gặp được người bạn tốt đâu có phải dễ.
Tôi nói :
-Ừ ....Thôi cho người ta xin lỗi nhé....Nhưng đáng lí ra mình phải cho người ta quen dần với cái lối chia ngôi ngày xưa ấy chứ?
Bân gật đầu rồi bảo :
-Chúng ta là dân Hà Nội ,đâu có khó khăn gì chứ?Bây giờ mình cũng đã nói và chia ngôi thành thạo rồi đấy thôi ???hiiii...Đừng có nói ngang nữa nhé ???
Bận ôm chặt người tôi và nhấc cao lên mặt thềm si măng ,hắn quay tôi tới cả chục vòng và cười khoan khoái ....Tôi bảo nhỏ :
-Đừng đùa nữa ,mà mọi người xung quanh họ cười cho đấy ...
Bân bảo :
-Nhìn xem ,toàn các anh các bác các chú ,Có mỗi hai đứa mình trẻ nhất mà...Chả ai cười đâu mà lo ...
Miệng nói tay làm ,Bân thu nép chỗ ở của chúng tôi thật thành thạo.
Tôi đứng nhìn Bân làm mà thấy cảm phục vô cùng.Bân có nước ra hơi ngăm đen .Nụ cười lấp lánh và hắn có khuôn mặt chữ điền thật nam tính và tràn trề khí phách .Hắn biết là tôi đang ngắm nhìn hắn làm.
Tôi định mó tay vào giúp Bân thì hắn nói :
-Mình cứ kệ người ta làm cho...Đứng im đấy kẻo lại làm lộn xộn hết bây giờ ...
Tôi bảo :
-Nhưng phần của người ta ,thì người ta làm kia mà...
-Có gì mà người ta kia chứ ,Quẳng ba lô lên giá là xong?Nhưng quan trọng là cho mình nằm bên nào thì hợp lí hơn thôi mà...
Thì ra ...Bân đang tính xếp chỗ ngủ cho tôi.Hắn cho tôi nằm ngoài cùng ....đầu dãy ...xong kế đến hăn ....và các người khác...
Tôi đâu có nghĩ Bân lại chu đáo với tôi quá vậy ...Chỉ khi đêm xuống...thời tiết trên non cao se lạnh thì tôi mới hiểu được chốn nằm quan trọng biết nhường nào...
Bân nói khẽ bên tai tôi :
-Mình thấy không?Nếu người ta cho mình nằm bên cái máy xẻ gỗ này...thì sẽ mất ngủ triền miên đấy ...
Tôi mỉm cười ...đúng thế ...Người nằm kề sát chiếu của Bân là anh Tứ ...Lạng sơn ...anh ta đang ngáy o...o với cơn mơ của mình.
Tôi hích nhẹ vào màn của Bân và nói:
-Cám ơn mình nhé...Không có mình ,thì người ta mất ngủ thật đấy ???
Bân nói thầm với tôi :
-Bây giờ là mùa thu còn đỡ ,nay mai vào mùa đông ...lạnh giá thì chúng ta phải ngủ chung với nhau nữa đấy ?Mình có thích ngủ chung với Bân Không?Hay là sang ngủ chung với anh Tứ lạng sơn cho thích...hi...
Tôi thò tay sang màn của Bận và cù vào nách hắn tôi nói :
-Định bán đứng người ta hả ?Ghê thật đấy ...chưa gì đã ghét bỏ người ta rồi hat Bân ơi ...
Hắn cười rúc rích rúc rích...Hắn kêu tôi buông tay ra kẻo hắn có nhiều lông buồn lắm lắm....
Đêm ấy tôi ngủ một giấc thật ngon lành ,nơi non cao khí lạnh...
hoangkhoi_3217
10-23-2009, 04:54 AM
PHẦN II : TÌNH ĐẦU
Cuộc sống cứ vô tư như thế ,cho nên công việc cho dù có vất vả ,thì trong lòng tôi cũng nguôi ngoai nỗi buồn ..của một kiếp lưu đày ….cách biệt xã hội .
ở đội trồng rau ,công việc cũng vất vả …làm nghề nào ăn nghề ấy …Trồng rau thì chúng tôi cũng được người quản giáo tâm lí thi thoảng cho anh em cải thiện thêm ,những ngọn rau xanh mướt cho đỡ đói lòng.
Hàng ngày chúng tôi phải gánh nước tưới rau ,Tôi và Bân làm chung một đội .cho nên hắn thường nhận những công việc nặng như bón phân hay thi thoảng hắn cứ bắt tôi đứng nghỉ để mình hắn làm cho nhanh chóng ,Hắn bảo :
-Mình là con nhà không quen công việc ,cho nên cứ để người ta làm cho ,Nhưng phải nhớ quan sát ,khi nào thấy quản giáo tới ,mình phải giả vờ ngồi xuống mà nhặt cỏ.biết chưa ?
Tôi gật đầu và ngồi bên bờ những luống rau mà lê la nhỏ cỏ ,Thi thoảng lại ngước nhìn Bân vác quảy …Hắn có thân hình khỏe khoắn quá …Nhất là mỗi chiều ,khi ánh nắng đã nhạt ,hắn lại cởi trần ,phô tấm lưng con gấu và bộ ngực của con hổ mà đong đưa trong ánh mắt tôi .
Tôi cũng chả biết lí do gì mà Bân quan tâm tới tôi như thế ?Chỉ nghĩ là hắn thương hại mình mà thôi .
Khi những lần ngồi ăn cơm với nhau cũng vậy ?Bân luôn nhanh nhẹn lấy cơm cho tôi xới thật đầy đặn ,đưa cho tôi rồi bảo:
-Cố mà ăn nhé ,không thì chả có sức mà làm đâu ?
Rồi hắn đỏ mặt ,vừa ăn và thi thoảng lại đưa mặt giục tôi ăn cho nhanh kẻo nguội .
Tháng ngày trôi trong tiếc nuối ,Nhưng tháng ngày cũng tôi luyện cho con người ta nhiều điều trong cuộc sống.Tôi không ngờ đợi mình lại hay gặp những người vô tư và ưu ái với mình như thế …
Khi những đêm thứ 7 hay chủ nhật …Khu nhà tự quản của chúng tôi lại vang lên ầm ĩ những khúc nhạc lời ca …của những tay đàn giọng nhạc không chuyên ,nhưng niềm say mê thì hơn cả các nghệ sĩ…
Thứ 7 nào tôi và Bân cũng sang ngôi nhà của khu ngành nghề để nghe hát ,ở nơi có những anh chàng làm nghề thợ xây ,đóng gạch ,làm mộc làm rèn ,và cả thợ may và cắt tóc nữa.
Tôi rất khâm phục một anh chàng làm nghề cắt tóc ,Người ở Nam Định.Anh cao ráo đẹp trai ,mà hát cũng hay ,tay đàn cũng giỏi ???
Thời gian đầu anh không để ý gì đến chúng tôi ,Nhưng sau một thời gian quen biết ,thi thoảng tôi lại hái về cho anh vài trái ớt tươi hay vài ngọn rau thơm ….Thì anh bắt đầu quí chúng tôi lắm .Anh thường bảo :
-Sơn à …Em có thích học đàn không hả ?
Tôi đỏ mặt và ngượng lắm ,tôi bảo :
-Lớn rồi …học thế nào được hả anh ?
Anh cười rồi bảo :
-Gìa cũng có thể học em à.Miễn là mình có niềm đam mê với nó .Em thích học ,thì anh sẽ giảng dạy cho em …chứ hát hay mà không biết đệm đàn thì cũng dở lắm …Phải không ???
Nói xong anh nhéo mắt nhìn tôi ,Tôi liền nói :
-Chỉ e .làm phiền anh ,đi làm cả ngày rồi …tối lại giảng dạy cho em nữa thì mệt lắm.
Anh Cười thân thiện rồi nói thêm:
-Ừ thôi cứ để qua ngày Quốc Khánh .anh sẽ xin Trại Trưởng cho em sang làm ngành nghề ,Lúc ấy anh sẽ chỉ bảo cho em ,như thế tiện hơn ?
Tôi ngại vô cùng ,Tôi đâu có biết nghề ngỗng gì mà chuyển sang bên anh cơ chứ .Tôi bảo :
-Em có biết nghề gì đâu anh ?
-Ồ …Không sao ?Chỉ cần em nói là biết cắt tóc là ok rồi …Còn sang bên này em khỏi lo ,cuộc sống sẽ mát mặt hơn đấy em ạ.
Bân lắng nghe hết chuyện ,hắn chẳng nói gì cả ,ánh mắt thì buồn buồn nhìn vào khoảng trời vô vọng .
Khi về phòng ngủ ,Bân nói :
-Nếu người ta sang bên ấy thì hay rồi ,công việc nhàn nhã ,mà quan hệ với các quản giáo lại thêm thân tình ,dễ có cơ hội giảm án nhanh lắm đấy ?
Tôi bảo :
-Đấy là anh Minh nói ra ,chứ người ta đâu có biết gì mà đi với đứng cơ chứ ?Vả lại ở đây làm vất vả một chút ,nhưng có mình chăm sóc ,lại không hơn hay sao?
Bân cười nhạt nhẽo :
-Nhưng …Cuộc sống luôn bất ngờ mà …Anh Minh đã nói là làm được …Chỉ lo Người ta thích sang đấy thôi ???
Giọng hắn hơi buồn.Tôi biết ,Nhìn đôi mắt là hiểu ngay ,Tôi nói :
-Sao người ta lại buồn vô cớ thế nhỉ ?Bây giờ mình vẫn còn đang ở bên nhau cơ mà …Hi….bao giờ cho tới tháng 10 mà lo lắng cơ chứ…
Tôi cười khúc khích …và cù vào nách của Bân .
Hắn không thèm cười với tôi ,bởi hắn đang bị một nỗi buồn vơ vẩn ám ảnh ???
Trời đêm mùa thu đã se lạnh ,nhất là vùng núi cao như đỉnh núi Ba Vì thì cũng dễ hiểu …Mỗi người một chiếc màn một ,một tấm chăn dạ đơn chiếc ,Làm sao có thể ấm áp được khi mà công việc làm lụng vất vả lại thêm cái dạ dày luôn lép kẹp trông cơ thể khát thèm…
Tôi đang trằn trọc mơ màng …Chợt thấy có một khuôn mặt ấm áp …thở nhẹ nhàng quanh khuôn mặt của tôi …Tôi hơi sững người …
Bân đã chuồn sang bên giường của tôi …Hắn thì thào :
-Người ta thương mình lắm ,có biết không?
Tôi vuốt nhẹ đôi má của Bân ..Ô hay …hình như hắn mới khóc thì phải ?Tôi thấy chạnh lòng quá tôi hỏi nhỏ :
-Sao Bân lại khóc ban đêm vậy?
--Vì lo nay mai không có mình ở bên cạnh ,Thì buồn lắm đấy Sơn ơi …
Bân nói xong …Hắn kéo tấm chăn đơn phủ kín lên thân hình và mặt mũi của chúng tôi …Hắn từ từ hôn nhẹ vào cặp môi của tôi …
Làm sao mà từ chối được hoàn cảnh ái tình ngang trái như thế chứ ?
Tôi êm đềm đón nhận tình cảm của Bân …Chúng tôi hôn nhau say đắm …hôn đến rát lưỡi .mà cơn khát vẫn thèm …
Bân nói nhỏ :
-Cho mình nhé …?
Tôi chưa hiểu thì hắn đã từ từ đẩy người tôi nhích lên một chút ,còn hắn thì nhích xuống một chút …Trời ơi …hắn làm gì vậy ?Khi mà hắn đã yêu thương tôi tới tột cùng …Thì tôi đành phải chiều người bạn tù khốn khổ của tôi thôi …
Cảm giác mãnh liệt của cơ thể tuổi 20 thật khó nói .
Có phải tình yêu nào cũng bắt nguồn từ tình cảm hay không nhỉ ?
Tôi cũng có tình cảm với Bân ,khi mà mỗi ngày thấy hắn chăm sóc cho mình ngoài mức yêu thương như vậy ?
Đêm nhà tù không vắng lặng .giấc ngủ của nhà tù luôn chông chênh trong tơ vò rối ruột của những nghĩ suy ,những trăn trở đời người .
Mấy ông già hình như cũng đồng tình cho cuộc ái tình của chúng tôi ,Các ông ấy thỉnh thoảng lại nói chuyện với nhau ,hay hút thuốc lào …hay hô sù sụ …Làm cho căn nhà tuy có đèn điện thắp sáng ….Cũng chả ai biết được là đang có cuộc mây mưa tuyệt vời nhất của chúng tôi .
Bân hôn tôi bằng cặp môi dày đầy đặn …Bân đá lưỡi tôi bằng khuôn lưỡi to rộng như chiếc lá đa ở đầu làng của nông thôn bắc việt ….Bân vuốt ve tôi ,bằng đôi bàn tay nóng bỏng của những anh nông dân đi cày giữa mùa nắng đỏ …Và thật sự hắn đưa tôi lên mây bằng những đường lưỡi tuyệt diệu cày xới khắp vùng ngực vùng cấm địa của tôi ….
Khi cơn mưa đã tan .gió đã nhẹ…Bân khẽ khàng đứng dậy vào nhà trong rửa lại mặt mày …
Hắn đi ra ngoài ,còn tôi thì vẫn nằm yên đó .Chờ cho hắn quay trở lại nằm bên cạnh ,Tôi hỏi nhỏ :
-Mình có mệt lắm không hả Bân ?
-Ồ ,,,Không …người ta thích mình mà …Chỉ có mình mới mệt vì phải làm gió phun mưa …Chứ còn người ta ….như thần sét đánh trống ghi tên mà thôi …hi…
Bân cười vui vẻ ,Hắn dang một cánh tay ra mời mọc tôi nằm gối lên cánh tay của hắn.
Tôi nhẹ nhàng nằm theo rồi nói:
-Nếu gối cả đêm ,thì mai mình bị tê tay đấy.
Hắn cười bảo:
-Không sao đâu ?ôm ấp tình yêu thì không bao giờ mỏi ,chứ để một cục gạch 1kg ,,,lên thôi là mỏi tay ngay …Mình có mệt lắm không hả Sơn ?
Tôi lắc nhẹ mái đầu .rồi nhẹ nhàng ấp khuôn mặt vào lồng ngực mênh mông như cánh đồng ngập nắng gió của Bân .Tôi hỏi nhỏ hắn :
-Tại sao lại thích Sơn hả Bân ?Sơn đâu có phải là con gái cơ chứ ?
-Ồ ....Tại sao hả ?Không biết nữa ?Nhưng người ta cứ thấy mình cười tươi tắn với đôi môi phớt hồng và cái mũi dọc dừa xinh xắn …thì thấy mê thấy thích ,,,Thế thôi …Còn là con gái hay con trai không quan trọng …Chỉ cần hợp tính hợp tình …là ok rồi …phải không Sơn?
Tôi gật đầu và ú ớ ru hồn vào giấc ngủ lúc nào không hay ???
hoangkhoi_3217
10-23-2009, 05:00 AM
PHẦN III : ANH HÙNG
Tình cảm của con người thật không thể nào hiểu nổi .Hình như trong mọi hoàn cảnh con người ta đều có thể tìm cho mình một cách tốt nhất để xả bớt căng thẳng ,hay buồn vui .Tôi cùng từng nghe nói nhiều về giới đồng tính .Nó được nảy nở nhiều nhất trong cuộc sống tấp thể ,như sinh viên ,bộ đội ,hay công nhân tập thể .
Đã là con trai thì không ai lại không gặp một vài lần trao gửi những nụ hôn con trai ,hay thầm yêu một tính cách kiêu ngạo của bạn bè.
Bân yêu thương tôi lắm ,tôi hiểu hắn chả thể nào là gay được .Vì trong trại tù cũng có nhiều người đẹp trai kinh khủng hơn tôi bội phần .Nhưng chắc do điều kiện của cuộc sống tạo nên .Nhất là lúc lứa tuổi đang khát thèm cháy bỏng sự cọ sát về tình dục …Thử hỏi ai là người thông minh hơn khi lựa chọn cho mình một tấm chân tình chia sẻ.
Kể từ buổi đó ,không đêm nào là chúng tôi không ôm hôn và vuốt ve nhau trước khi gửi hồn vào giấc ngủ .
Bân càng thương tôi lắm ,Đi tắm hắn cũng thích kì cọ cho tôi …Hi….nhất là giặt giũ quần áo và phơi phóng ,hắn rất cẩn thận giúp đỡ tôi.
ở trại giam thì chỉ có quần áo một màu tím than buồn chán ,Tất cả đều nằm ở những bộ đồ lót cá nhân của mỗi người mang theo .Bân rất thích tôi mặc quần đùi ,bằng loại vải thun Thái Lan co dãn .Hắn thường tán tỉnh tôi :
-Mình mặc quần đùi mà để lưng trần ,tôi thấy đẹp lắm đấy .
Tôi cười :
-Trời ạ …cả ngày mặc quần áo tù …Quần đùi đẹp mà làm gì cơ chứ ,Có ai ngắm đâu mà khoe hả Bân ?
Hắn đỏ mặt bảo :
-Thì chỉ cần người ta thích thôi là đủ rồi …Hắn nói nhỏ :-Khi tối về nhìn bắp đùi của mình trắng ghê …Thế mới thích .
Tôi véo tai Bân một cái rồi bảo :
-Đừng có đa tình quá mà khổ đấy mình ạ.
Bân im lặng ,nhìn trời rồi hắn bảo :
-Không biết sau này ra ngoài xã hội ,mình có tìm tới người ta không nhỉ ?
Tôi nói :
-Cùng thành phố đi đâu mà mất cơ chứ ?Chỉ e ….người ta quên trước đấy thôi …
Mùa thu ở vùng trung du thật là đẹp .núi cao mây trắng ,ở những vùng đồi của trại giam xanh ngát màu chè ,màu rau .trông thật đẹp lạ lùng .
Qua ngày Quốc Khánh ,Chè xanh mọc um tùm tươi tốt .Anh Minh có đề đạt xin cho tôi sang cắt tóc với anh .Nhưng không được chấp nhận .Vì Tôi và bân lại phải cơ động chuyển sang bên vườn chè để thu hoạch cho kịp thời vụ .
Sang bên đội chè …thì lại chỉ có chè uống cho bải hoải chân tay thì thôi .
Tôi và Bân sang bên ấy ,nhàn nhã hơn bên trông rau ,vì không bị bẩn thỉu trong việc bón phân nhổ cỏ .
Nhưng công việc sao chè thì cực kì vất vả ,May quá ,tổ sao chè thiếu người ,nhưng ông tổ trưởng lại không chọn tôi ,ông chọn Bân ,vừa cao lớn và khỏe mạnh ,Ông nói :
-Ông thư sinh thế này thì không sao chè được ….Ông nói với tôi như thế ,Và theo đề cử của ông ,tôi được giao nhiệm vụ ,hàng ngày cứa quang gánh đi theo anh em hái chè rồi đầy gánh thì quảy về cho tổ sao …
Công việc hết sức nhẹ nhàng và sạch sẽ .Bân nháy mắt nói với tôi:
-Thế thì tốt rồi ,hàng ngày hàng giờ chúng mình vẫn trông thấy nhau .Người ta cũng đỡ lo …
Sau ngày đầu tiên làm việc .Chúng tôi trở về khu nhà nghỉ của đội chè .
Tất cả đều đã ngăn nắp …2 chiếc giường đợi 2 đứa chúng tôi ,Nhưng khổ một nỗi …chiếc nọ lại cách chiếc kia đến 2 giường ở giữa mới khổ chứ ?
Bân nói nhỏ :
-Tạm thời mình cứ dĩ hòa nhé ,Sau này thì chúng ta đề nghị đổi chỗ cho nhau .Mình đừng lo lắng gì.
Ở trại giam là như thế ,Khi chỗ nằm đã như là cố định ,thì việc quản lí của các tổ trưởng tổ phó cũng dễ dàng ,chứ đâu có như ở ngoài ….muốn ngủ đâu thì ngủ ???
Tôi nằm cạnh một anh quê ở Hải Phòng.Anh chàng này thì lúc nào cũng oang oang cười nói ,Anh ta hơn tôi 1 tuổi .Nhưng đã có vợ mới cưới được vài tháng ,thì anh phải vào trại giam với tội danh ?Tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa…Hii anh làm quản lí ở một đơn vị cỡ tiểu đoàn mà …
Anh ta tên là Hùng ,Tướng tá thì nhỉnh hơn tôi một chút và mạnh khỏe rắn rỏi lắm .Lúc nào anh cũng khoe có cô vợ xinh đẹp như gái Nhật í …
Nằm bên tôi tâm sự anh biết tôi là người ít nói ,chín chắn không ba hoa như anh ?Vài ngày đầu dần dần cũng quen nhau ,Hằng đêm ,Bân lại sang giường tôi nằm chung để cả nhóm cùng tâm sự và ca hát …Vui vẻ và thân thiện lắm …
Tôi có giọng hát nhạc vàng mê hồn giống như Nam ca Chế Linh vậy /Cho nên anh Hùng hay bảo tôi hát các bản nhạc tiền chiến cổ hủ …Nhưng đầy tâm trạng như bọn lao tù chúng tôi .
Bân cứ nằm nghe hoặc đấm tẩm quất cho tôi ,tới 11h khuya thì lại về giường của hắn.
Một đêm anh Hùng bảo tôi :
-Bân nó quí Sơn lắm phải không?
Tôi gật đầu bảo:
-Trong tù mà anh ,phải có bạn bè để mà nhớ quãng đời đánh mất của mình chứ ?
Anh cười rồi tán tỉnh :
-Đẹp trai như em thì ai mà chả thích …híc…híc.
Tôi giả vờ hỏi lại :
-Anh nói thế em không hiểu ?
Anh cười rồi bảo :
-Hai người đã tún tớn gì với nhau chưa hả ?
-Nghĩa là làm sao hả anh ?
Ánh Hùng cười rồi nói nhỏ :
-Là giúp đỡ nhau giải quyết sinh lí ấy mà .
Tôi ngại ngần quá bảo với anh :
-Anh tò mò quá rồi đấy ?Chúng em không bao giờ như vậy cả ?
Hùng cười khúc khích rồi hồn nhiên chiu sang màn của tôi …Anh nói với tôi :
-Vậy thì …Để anh giúp cho em cái cảm giác lên mây ấy nhé.
Tôi gạt tay anh mà đâu có được ,Cánh tay chắc khỏe của Hùng đã giữ gọn gáy tôi ,anh kéo khuôn mặt tôi ấp vào khuôn ngực trắng trẻo của anh ….Rồi anh nhẹ nhàng xoa khắp cơ thể tôi …
Cho dù là hoàn cảnh cay nghiệt đến mấy ,Thì cái cách sống dĩ hòa của tôi vẫn bị tình cảm nể nang xâm chiếm …Tôi đành buông trôi cho anh nghịch ngợm mình.
Hùng hôn tôi say đắm quá ,Tôi thấy vị ngọt ngào của nụ hôn anh gấp gáp …như con người đang đói lâu ngày vậy ?
Anh mạnh mẽ hơn cả Bân ,Anh cắn tôi đau điếng ở mông ở ngực ….làm tôi rát bỏng tôi nói :
-Anh mà cắn tím chỗ nào thì không xong với Bân đâu đấy …
Anh bắt đầu nhẹ nhàng với tôi ,anh hiểu nếu bạo tàn quá thì chả bao giờ có lần sau nữa ….Tôi lặng lẽ thưởng thức cách làm tình của chàng trai đã có vợ .
Anh khác hẳn Bân …Khi anh giúp tôi xong …Thì anh bắt bàn tay tôi phải vuốt ve cần tăng dân số của anh cho phải lí phải lẽ …
Tôi ngần ngại quá ,tôi cầm cần số của anh mà sững sờ …ồ Con người bình thường này …sao cần số lại lớn như thế ,nó to lớn hơn của Bân và tôi rất nhiều .
Tôi bảo :
-Sao anh ăn gì mà cần tăng dân số lại to quá như vậy hả anh?
-oh …đó là gien là giống di truyền thôi em ạ…Vả lại …bàn tay em mó vào là anh ga hết số 5 cho nên nó mới phổng phao như thế đấy …
Tôi đỏ mặt trong bóng đêm ,lâu quá ,phải tới cả nửa giờ đồng hồ …Thì anh mới chịu làm mưa và tạnh gió …
Tôi thấy mệt lừ đôi tay ,Tôi bảo :
-Kiểu này anh mà chơi bọn ca ve ,có khi chúng phải lạy anh mất thôi Hùng ạ
Anh cười khúc khích :
-Em nói đúng đấy ,có lần anh chơi bọn làm tiền gõ cánh cửa xe ô tô trong một lần đi công tác ,em biết không ,Chơi 2 quả ….xong xuôi ả làm tiền còn khuyến mại thêm bát phở ,nó bảo lâu lắm mới lại gặp được cây súng hàng ngoại của anh.
Tôi cũng cười theo anh.Anh nói đúng ,cho tới sau này ,tôi cũng chả thấy ai có khẩu súng ngoại vừa to vừa đẹp như của anh….
Mấy ngày kế tiếp đêm nào anh cũng nhờ tôi xóc lọ cho anh ,anh đang hồng hào như thế ,mà chỉ sau có 1 tuần bên tôi mà đã ngáp ngắn ngáp dài …Một hôm ông tổ trưởng bào thẳng vào mặt chúng tôi:
-Mấy ông ranh con ,ngủ đêm đừng có xóc lọ mà sau này khổ lắm đấy nhé…
Anh Hùng oang oang:
-Bố này…Bố lại nghĩ chúng con đồi bại như thế hay sao ?
Ông tổ trưởng cười và bảo :
-Mẹ cha ông,tôi nhìn nước da của ông mấy hôm nay thì tôi biết ngay thôi ,đừng có già mồm nhé ….Thôi từ mai ông xuống đây ngủ với tôi ở xưởng sao chè…Còn cho thằng Bân về nằm vào chỗ của ông nhé….Đi làm đi …
Tôi biết Bân mừng lắm .giống như tôi cũng vậy?Tôi thực sự thấy anh Hùng giống như một con ma tình vậy ?Cả tuần liền mà không mệt mỏi ?
ở trại giam là như thế ,sau trại trưởng là quản giáo …Sau quản giáo là tổ trường có quyền cai quản và giáo dục anh em.
Đêm hôm đó ,Bân lại nằm bên tôi sau 10 ngày xa cách .hắn hỏi nhỏ :
-Có đúng là anh Hùng bắt mình làm chuyện đó không?
Tôi cười nói nhỏ :
-Khờ quá …Quen biết gì nhau mà nhờ vả chứ ?Mình thấy đấy ,khối người họ vẫn tự sướng một mình thôi mà …
Bân cười gật đầu bảo tôi:
-Đúng rồi …Thôi mình để người ta đánh tẩm quất cho nhé.
Hắn lại xoa lưng ,lại cấu véo trên khắp cơ thể tôi .Tôi lim dim thưởng thức cái món tuyệt chiêu tự có của những người tù tội.
Bân có ghen không nhỉ ?Nếu ghen thì sẽ xảy ra điều gì ?Tôi tự trách mình và trách cho số phận đưa đẩy tới cái nơi ác nghiệt này…
Tôi hỏi đùa Bân:
-Nếu anh Hung bảo Bân giúp anh ấy sung sướng ,thì mình tính sao ?
-Không bao giờ có chuyện đó đâu ?
Bân nói thẳng thừng..
-Nếu căng quá thì đám nhau một trận chứ sao ?
Hiii…này hay là mình ấy với hắn rồi hả ?
Tôi cứng cỏi :
-Buồn cười thật…Có mình bên cạnh rồi ,con tơ tưởng nơi nào nữa chứ …
Chàng Bân khờ khạo của tôi gật đầu công nhận …Hắn từ từ hôn nhẹ và cắn khẽ vào ngực tôi …hắn bảo :
-Đêm nay lại cho mình Sơn nhé…Người ta nhớ quá rồi đấy …
Powered by vBulletin™ Version 4.0.6 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.