XiKeDangCap
09-21-2009, 07:49 PM
Minh Thuận từng là hiện tượng lạ của nhạc Việt. Cái lạ trước hết là anh từng để mái tóc rất dài, đường hướng âm nhạc không giống ai và sự lên xuống cũng “bất thường” như anh tự nhận. Bên cạnh đó, Minh Thuận là ca sĩ thứ nhất vào những năm 90 thế kỷ XX, khi anh còn song ca với Nhật Hào, lần hai với Tình thơ ở những năm đầu thế kỷ này.
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-1.jpg
Không những vậy, Minh Thuận còn lạ bởi sự thiệt thòi: chỉ còn nghe được một bên tai. Cái lạ hiện thời của anh là dám rũ bỏ hào quang sân khấu để đi làm ngày 8 tiếng với vai trò một nhân viên văn phòng.
Chào Minh Thuận! Dạo này ít thấy anh xuất hiện trên sân khấu ca nhạc…
Ừ, ít lắm. Tôi không hát thường đâu. Lúc này, có nhận, tôi cũng chỉ nhận những show cuối tuần hoặc các chương trình quan trọng thôi.
Là ca sĩ mà anh chê show là sao?
Tôi làm cho những dự án phim của Công ty truyền thông BHD là chính. Vả lại, “xô chậu” không như ngày xưa, khán giả vẫn còn đó nhưng chia ra nhiều khía cạnh giải trí. Ca nhạc không "hot" như ngày trước nữa hoặc có thể "hot" nhưng "hot" trên mạng hay người ta nghe tại nhà.
Chứ không phải anh không còn "hot" nên ít nhận được những lời mời hơn trước?
Nói mình ít hát chứ thực ra, ai cũng ít hát. Các nghệ sĩ khác có thể có nhiều thông tin, xuất hiện nhiều nhưng thực sự số lượng show diễn cũng vậy thôi, chẳng hơn tôi bao nhiêu. Ca sĩ "hot" nhất có thể nhiều hơn còn tất cả đều giảm so với hồi xưa. Tôi đã nghĩ đến công việc khác khi không còn "hot" nữa, một công việc mình yêu thích, ổn định, phù hợp với khả năng. Dĩ nhiên, công việc phải liên quan đến nghệ thuật như làm quản lý, bầu show, tổ chức chương trình. Chứ giờ “quăng” tôi vào những môi trường khác hẳn sao tôi làm được. Phải nhắm khả năng của mình chứ.
Chắc thu nhập ở công ty BHD phải hấp dẫn lắm mới khiến Minh Thuận “mai danh ẩn tích”?
Làm sao bằng bên ca nhạc được. Tuy nhiên, đi làm văn phòng ổn định hơn và có nhiều cái hay, áp lực những cũng có niềm vui riêng. Tôi cũng phải có chuyển biến mới chứ làm sao bám trụ vậy hoài!
Tôi hơi ngạc nhiên vì hiếm khi nhìn thấy một ngôi sao ca nhạc chịu đi làm… văn phòng như anh.
Tôi làm được gần ba năm. Tính luôn thời gian làm cho công ty Hàn Quốc nữa là gần 4 năm rồi. Trong cuộc sống đâu ai muốn dừng lại, lúc nào cũng phải tiến lên. Tuy nhiên, nhiều lúc tiến quá lại tự tạo áp lực, căng thẳng, phải biết lượng sức mình chứ.
Anh đã quen giờ giấc sinh hoạt thất thường của một ca sĩ, tỉnh giấc có khi giữa trưa. Giờ chuyển sang làm ngày tám tiếng, anh có gặp khó khăn gì không?
Khó khăn nhiều chứ. Đi làm, bạn sẽ có nhiều thứ phải phấn đấu, phải vượt qua. Đồng hồ sinh học của tôi phải thay đổi. Hơn nữa, công việc văn phòng không mang tính chất cá nhân, không mang cảm tính mà mang tính tập thể nhiều. Ngày xưa, người ta mời tôi hát mà nói chuyện không khéo, tôi có thể không nhận hoặc bỏ show, mệt có thể tự nghỉ. Bây giờ tôi dính tới những dự án, một công việc liên quan đến quản lý, đến công ty, đến nhiều người. Mặt tài chính cũng khác hẳn ngày xưa. Lương của một người làm quản lý có thể chỉ bằng một đêm đi hát mà mình vẫn phải vượt qua, vẫn phải làm. Tôi chấp nhận làm vì nhìn vào đó những cái được. Những cái được bây giờ không phải là tiền bạc mà nhiều thứ khác.
Nhưng rõ ràng từ một ngôi sao đi làm một anh văn phòng có ảnh hưởng ít nhiều đến giá trị của anh. Ít nhất điều đó cũng làm anh trở nên thường hơn, kém lấp lánh đi…
Tôi không quan trọng những cái như thế, nghĩa là cái tôi của mình mới quan trọng. Cảm giác, niềm vui của mình mới là quan trọng chứ tôi không sống cho người khác. Ca hát cũng vậy, tôi hát cho thoả đam mê, còn người ta thích tôi như thế nào là quyền của người ta. Tôi nghĩ chiều lòng khán giả cũng là cách để người nghệ sĩ giữ chỗ đứng nhưng nó là khía cạnh thứ hai, sau đam mê của mình. Việc tôi chuyển sang làm văn phòng cũng nằm trong cái đam mê.
Anh can đảm nhỉ! Rất ít nghệ sĩ có thể rũ bỏ hào quang…
Tôi không biết! Nói chung sau này có nhiều ca sĩ, ngôi sao cũng nói ôi sao tôi hay quá, tôi chọn cái đường hướng rất tốt. Có thể họ không hiểu tôi lắm hoặc họ chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá nên nói vậy. Chẳng ai cảm nhận được những cái tôi phải trải qua để có được vị trí và công việc hôm nay. Chỉ có tôi mới hiểu mình phải phấn đấu như thế nào, phải trải qua những gì.
Vậy anh sẽ ngưng hẳn làm ca sĩ?
Ngưng hẳn hát hả? Khó lắm! Có lẽ chẳng ca sĩ nào muốn như thế. Nếu buông thì tôi đâu có đóng phim, đâu có làm album nữa. Khi nào hết duyên, hết nợ tôi quyết định mình tự cắt. Một người đã mang trong mình dòng máu nghệ thuật thì đến lúc nào đi nữa vẫn còn muốn làm. Những cũng phải tỉnh táo, còn nên làm thì làm, không thì dứt. Tôi làm album, gần cả năm rồi mà chưa xong vì nhiều việc quá. Trước đây, tôi nghĩ mình cần hai, ba năm để ổn định công việc mới và tạm lắng để coi thị trường âm nhạc thế nào rồi trở lại. Nhưng bây giờ, khi đã ổn định, tôi lại ngại, có lẽ thấy mình khoẻ khoắn, sung sức quá lại đâm lười.
Dù biết Minh Thuận không còn “nóng” như xưa, nhưng nếu là tôi, tôi vẫn làm ca sĩ. Không diễn trong nước, tôi tìm cách bay show ở nước ngoài mang đô la về. Chả dại ngày 8 tiếng công ty…
Đi nước ngoài thấy vậy chứ chán lắm, nghe là chán. Hơn năm nay tôi không đi nhưng thấy tình hình giờ còn chán bạo nữa. Nhưng có lẽ cuối năm tôi cũng phải đi một chuyến vì rất nhiều nơi đang chờ đón “Lâm Ca rô”.
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-3.jpg
Minh Thuận - “Lâm Ca rô” trong phim Cô gái xấu xí
Theo tôi biết, anh có mở công ty riêng cơ mà. Công ty nhà sao không làm lại làm cho BHD?
Công ty tôi đặt ở nhà, chỉ có mấy việc nhỏ nhỏ như biên tập, buôn bán băng đĩa, làm media cho một số ca sĩ hay diễn viên. Tôi cũng làm đại diện cho một số nghệ sĩ nữa. Còn ở BHD tôi làm phòng casting, tất cả những dự án tuyển chọn người cho game show, phim và cả nhạc sĩ nữa. Hát nhiều năm rồi, tôi cũng phải nhận định một cách rõ ràng chứ. Đôi lúc có muốn cũng đâu có được cho nên tôi phải tự chuẩn bị trước.
Anh có vẻ là người biết lo xa…
Quá lo xa ấy chứ! Được như hiện tại là tôi thấy vui rồi. Nhìn lên hoài, chạy mãi cũng mỏi chân, đến khi nhìn lại hoặc nhìn xuống tôi thấy có khối người không bằng mình: để trống thời gian rồi buồn tẻ…
Tôi thắc mắc là xưa giờ chỉ thấy Minh Thuận đi hát chứ có nghe đến chuyện học làm quản lý hay phim ảnh đâu. Thế mà giờ anh vẫn làm được nhịp nhàng. Anh lấy kiến thức từ đâu mà làm hay vậy?
Tôi quan sát là chính. Ngày xưa, tôi cũng học nhưng chủ yếu về nghệ thuật. Công việc quản lý, tổ chức chương trình hoặc những thứ liên quan đến môi trường kinh doanh, tôi đều lấy kinh nghiệm từ việc hợp tác với các công ty, các chương trình. Sau đó, tôi làm với công ty Hàn Quốc gần một năm rưỡi và cũng học được rất nhiều kiến thức, những bài học cơ bản của người làm event. Những bài học đó người nước ngoài truyền đạt riêng cho tôi. Bởi vậy, tôi mới nói là đi làm giúp mình có được những cái không tính được bằng tiền.
Tôi còn nghe nói giờ Minh Thuận rút lui cả những dự án lớn, như vở Lan và Điệp hồi năm ngoái chẳng hạn.
Dự án còn nhiều cái mới lạ, nhiều cái đam mê lắm nhưng tôi không dám đụng tới. Làm nghệ thuật mà đặt đam mê lên trên hết dễ chết lắm, chết bởi vấn đề kinh tế. Hồi xưa, tôi thấy chẳng sao nhưng giờ phải coi lại (cười).
Hơn ai hết, anh hiểu sự cạnh tranh khốc liệt trong thị trường nhạc Việt. Vậy mà dường như anh chẳng tha thiết bon chen…
Tôi mâu thuẫn lắm. Có những cái nhiều năm rồi mà tôi vẫn không lý giải được. Tôi theo ngành mà đặc trưng của nó là phải bon chen. Thế nhưng, bản tính tôi lại rất ngại bon chen và những gì tôi làm khác hẳn với mọi người. Nói chung là khác người, thôi kệ, cái đó thuộc về tính cách.
Nhưng ở mặt tích cực, cạnh tranh cũng là động lực để phát triển mà?
Tôi cũng xác định là vậy. Tôi chỉ làm theo những gì mình suy nghĩ và cảm nhận, chẳng cần ganh đua với ai. Mình có cái riêng, hay dở gì cũng là của mình. Như vậy tốt hơn.
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-2.jpg
Sau khi tham gia phim Cô gái xấu xí, anh nhận được nhiều thiện cảm của khán giả hơn. Anh có định đóng phim nữa không?
Tôi làm những cái gì mình thích chứ không phải vì cơm áo gạo tiền. Người nào được đào tạo để trở thành diễn viên, mang danh nghĩa diễn viên sẽ diễn vì sự nghiệp của mình. Tôi không hẳn thế. Vai nào thích và đủ đam mê tôi mới làm và sẽ làm rất hay. Giờ phải có vai nào hay hơn Ninh Lâm trong Cô gái xấu xí có thể tôi sẽ nhận. Tôi cũng có thể nhận vai nhỏ hơn nếu nó tạo cho tôi sự hứng thú, mới lạ.
Vai Ninh Lâm được xem rất là thành công đó đã mang lại cho anh điều gì?
Nhiều lắm! Nói chung là về kinh nghiệm diễn xuất. Ngày xưa tôi có học nhưng không đào sâu nhiều, không tác nghiệp nhiều. Vai diễn này giúp tôi cảm nhận được nhiều cái như: thế nào là diễn hài, là phim điện ảnh, phim truyền hình, thế nào là phân tích nhân vật… Vai diễn Ninh Lâm bổ sung những kiến thức nghệ thuật trước đây tôi được học.
Giờ chúng ta nói về tình yêu nhé! Chẳng bao giờ thấy Minh Thuận nhắc đến chuyện yêu đương nhỉ?
Tình cảm là một cõi riêng tư của mỗi người. Với lại, cũng không có ai thắc mắc để tôi chia sẻ.
Chẳng phải tôi đang chia sẻ với anh sao! Tôi biết không chỉ tôi mà nhiều người hâm mộ cũng tò mò muốn biết về tình cảm riêng của ca sĩ Minh Thuận.
Tôi không thích giải đáp sự tò mò của người khác. Nếu bạn bè thì "OK". Bạn bè có thể biết tất tần tật, cái gì tôi cũng có thể tâm sự. Còn công chúng thì không bao giờ.
Anh không tin khán giả có thể chia sẻ được với mình sao?
Không phải tôi không tin nhưng có chia sẻ cũng chẳng để làm gì. Nếu người ta xem cái đó để người ta quý mình, tôi càng không muốn nói. Chuyện tình cảm cũng chia sẻ, rốt cục chẳng còn gì là của mình hết.
Xin cảm ơn anh. Chúc anh thành công hơn nữa với công việc của mình!
theo thegioivn
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-1.jpg
Không những vậy, Minh Thuận còn lạ bởi sự thiệt thòi: chỉ còn nghe được một bên tai. Cái lạ hiện thời của anh là dám rũ bỏ hào quang sân khấu để đi làm ngày 8 tiếng với vai trò một nhân viên văn phòng.
Chào Minh Thuận! Dạo này ít thấy anh xuất hiện trên sân khấu ca nhạc…
Ừ, ít lắm. Tôi không hát thường đâu. Lúc này, có nhận, tôi cũng chỉ nhận những show cuối tuần hoặc các chương trình quan trọng thôi.
Là ca sĩ mà anh chê show là sao?
Tôi làm cho những dự án phim của Công ty truyền thông BHD là chính. Vả lại, “xô chậu” không như ngày xưa, khán giả vẫn còn đó nhưng chia ra nhiều khía cạnh giải trí. Ca nhạc không "hot" như ngày trước nữa hoặc có thể "hot" nhưng "hot" trên mạng hay người ta nghe tại nhà.
Chứ không phải anh không còn "hot" nên ít nhận được những lời mời hơn trước?
Nói mình ít hát chứ thực ra, ai cũng ít hát. Các nghệ sĩ khác có thể có nhiều thông tin, xuất hiện nhiều nhưng thực sự số lượng show diễn cũng vậy thôi, chẳng hơn tôi bao nhiêu. Ca sĩ "hot" nhất có thể nhiều hơn còn tất cả đều giảm so với hồi xưa. Tôi đã nghĩ đến công việc khác khi không còn "hot" nữa, một công việc mình yêu thích, ổn định, phù hợp với khả năng. Dĩ nhiên, công việc phải liên quan đến nghệ thuật như làm quản lý, bầu show, tổ chức chương trình. Chứ giờ “quăng” tôi vào những môi trường khác hẳn sao tôi làm được. Phải nhắm khả năng của mình chứ.
Chắc thu nhập ở công ty BHD phải hấp dẫn lắm mới khiến Minh Thuận “mai danh ẩn tích”?
Làm sao bằng bên ca nhạc được. Tuy nhiên, đi làm văn phòng ổn định hơn và có nhiều cái hay, áp lực những cũng có niềm vui riêng. Tôi cũng phải có chuyển biến mới chứ làm sao bám trụ vậy hoài!
Tôi hơi ngạc nhiên vì hiếm khi nhìn thấy một ngôi sao ca nhạc chịu đi làm… văn phòng như anh.
Tôi làm được gần ba năm. Tính luôn thời gian làm cho công ty Hàn Quốc nữa là gần 4 năm rồi. Trong cuộc sống đâu ai muốn dừng lại, lúc nào cũng phải tiến lên. Tuy nhiên, nhiều lúc tiến quá lại tự tạo áp lực, căng thẳng, phải biết lượng sức mình chứ.
Anh đã quen giờ giấc sinh hoạt thất thường của một ca sĩ, tỉnh giấc có khi giữa trưa. Giờ chuyển sang làm ngày tám tiếng, anh có gặp khó khăn gì không?
Khó khăn nhiều chứ. Đi làm, bạn sẽ có nhiều thứ phải phấn đấu, phải vượt qua. Đồng hồ sinh học của tôi phải thay đổi. Hơn nữa, công việc văn phòng không mang tính chất cá nhân, không mang cảm tính mà mang tính tập thể nhiều. Ngày xưa, người ta mời tôi hát mà nói chuyện không khéo, tôi có thể không nhận hoặc bỏ show, mệt có thể tự nghỉ. Bây giờ tôi dính tới những dự án, một công việc liên quan đến quản lý, đến công ty, đến nhiều người. Mặt tài chính cũng khác hẳn ngày xưa. Lương của một người làm quản lý có thể chỉ bằng một đêm đi hát mà mình vẫn phải vượt qua, vẫn phải làm. Tôi chấp nhận làm vì nhìn vào đó những cái được. Những cái được bây giờ không phải là tiền bạc mà nhiều thứ khác.
Nhưng rõ ràng từ một ngôi sao đi làm một anh văn phòng có ảnh hưởng ít nhiều đến giá trị của anh. Ít nhất điều đó cũng làm anh trở nên thường hơn, kém lấp lánh đi…
Tôi không quan trọng những cái như thế, nghĩa là cái tôi của mình mới quan trọng. Cảm giác, niềm vui của mình mới là quan trọng chứ tôi không sống cho người khác. Ca hát cũng vậy, tôi hát cho thoả đam mê, còn người ta thích tôi như thế nào là quyền của người ta. Tôi nghĩ chiều lòng khán giả cũng là cách để người nghệ sĩ giữ chỗ đứng nhưng nó là khía cạnh thứ hai, sau đam mê của mình. Việc tôi chuyển sang làm văn phòng cũng nằm trong cái đam mê.
Anh can đảm nhỉ! Rất ít nghệ sĩ có thể rũ bỏ hào quang…
Tôi không biết! Nói chung sau này có nhiều ca sĩ, ngôi sao cũng nói ôi sao tôi hay quá, tôi chọn cái đường hướng rất tốt. Có thể họ không hiểu tôi lắm hoặc họ chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá nên nói vậy. Chẳng ai cảm nhận được những cái tôi phải trải qua để có được vị trí và công việc hôm nay. Chỉ có tôi mới hiểu mình phải phấn đấu như thế nào, phải trải qua những gì.
Vậy anh sẽ ngưng hẳn làm ca sĩ?
Ngưng hẳn hát hả? Khó lắm! Có lẽ chẳng ca sĩ nào muốn như thế. Nếu buông thì tôi đâu có đóng phim, đâu có làm album nữa. Khi nào hết duyên, hết nợ tôi quyết định mình tự cắt. Một người đã mang trong mình dòng máu nghệ thuật thì đến lúc nào đi nữa vẫn còn muốn làm. Những cũng phải tỉnh táo, còn nên làm thì làm, không thì dứt. Tôi làm album, gần cả năm rồi mà chưa xong vì nhiều việc quá. Trước đây, tôi nghĩ mình cần hai, ba năm để ổn định công việc mới và tạm lắng để coi thị trường âm nhạc thế nào rồi trở lại. Nhưng bây giờ, khi đã ổn định, tôi lại ngại, có lẽ thấy mình khoẻ khoắn, sung sức quá lại đâm lười.
Dù biết Minh Thuận không còn “nóng” như xưa, nhưng nếu là tôi, tôi vẫn làm ca sĩ. Không diễn trong nước, tôi tìm cách bay show ở nước ngoài mang đô la về. Chả dại ngày 8 tiếng công ty…
Đi nước ngoài thấy vậy chứ chán lắm, nghe là chán. Hơn năm nay tôi không đi nhưng thấy tình hình giờ còn chán bạo nữa. Nhưng có lẽ cuối năm tôi cũng phải đi một chuyến vì rất nhiều nơi đang chờ đón “Lâm Ca rô”.
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-3.jpg
Minh Thuận - “Lâm Ca rô” trong phim Cô gái xấu xí
Theo tôi biết, anh có mở công ty riêng cơ mà. Công ty nhà sao không làm lại làm cho BHD?
Công ty tôi đặt ở nhà, chỉ có mấy việc nhỏ nhỏ như biên tập, buôn bán băng đĩa, làm media cho một số ca sĩ hay diễn viên. Tôi cũng làm đại diện cho một số nghệ sĩ nữa. Còn ở BHD tôi làm phòng casting, tất cả những dự án tuyển chọn người cho game show, phim và cả nhạc sĩ nữa. Hát nhiều năm rồi, tôi cũng phải nhận định một cách rõ ràng chứ. Đôi lúc có muốn cũng đâu có được cho nên tôi phải tự chuẩn bị trước.
Anh có vẻ là người biết lo xa…
Quá lo xa ấy chứ! Được như hiện tại là tôi thấy vui rồi. Nhìn lên hoài, chạy mãi cũng mỏi chân, đến khi nhìn lại hoặc nhìn xuống tôi thấy có khối người không bằng mình: để trống thời gian rồi buồn tẻ…
Tôi thắc mắc là xưa giờ chỉ thấy Minh Thuận đi hát chứ có nghe đến chuyện học làm quản lý hay phim ảnh đâu. Thế mà giờ anh vẫn làm được nhịp nhàng. Anh lấy kiến thức từ đâu mà làm hay vậy?
Tôi quan sát là chính. Ngày xưa, tôi cũng học nhưng chủ yếu về nghệ thuật. Công việc quản lý, tổ chức chương trình hoặc những thứ liên quan đến môi trường kinh doanh, tôi đều lấy kinh nghiệm từ việc hợp tác với các công ty, các chương trình. Sau đó, tôi làm với công ty Hàn Quốc gần một năm rưỡi và cũng học được rất nhiều kiến thức, những bài học cơ bản của người làm event. Những bài học đó người nước ngoài truyền đạt riêng cho tôi. Bởi vậy, tôi mới nói là đi làm giúp mình có được những cái không tính được bằng tiền.
Tôi còn nghe nói giờ Minh Thuận rút lui cả những dự án lớn, như vở Lan và Điệp hồi năm ngoái chẳng hạn.
Dự án còn nhiều cái mới lạ, nhiều cái đam mê lắm nhưng tôi không dám đụng tới. Làm nghệ thuật mà đặt đam mê lên trên hết dễ chết lắm, chết bởi vấn đề kinh tế. Hồi xưa, tôi thấy chẳng sao nhưng giờ phải coi lại (cười).
Hơn ai hết, anh hiểu sự cạnh tranh khốc liệt trong thị trường nhạc Việt. Vậy mà dường như anh chẳng tha thiết bon chen…
Tôi mâu thuẫn lắm. Có những cái nhiều năm rồi mà tôi vẫn không lý giải được. Tôi theo ngành mà đặc trưng của nó là phải bon chen. Thế nhưng, bản tính tôi lại rất ngại bon chen và những gì tôi làm khác hẳn với mọi người. Nói chung là khác người, thôi kệ, cái đó thuộc về tính cách.
Nhưng ở mặt tích cực, cạnh tranh cũng là động lực để phát triển mà?
Tôi cũng xác định là vậy. Tôi chỉ làm theo những gì mình suy nghĩ và cảm nhận, chẳng cần ganh đua với ai. Mình có cái riêng, hay dở gì cũng là của mình. Như vậy tốt hơn.
http://www.danong.com/Data/News/thuan-lam-209-2.jpg
Sau khi tham gia phim Cô gái xấu xí, anh nhận được nhiều thiện cảm của khán giả hơn. Anh có định đóng phim nữa không?
Tôi làm những cái gì mình thích chứ không phải vì cơm áo gạo tiền. Người nào được đào tạo để trở thành diễn viên, mang danh nghĩa diễn viên sẽ diễn vì sự nghiệp của mình. Tôi không hẳn thế. Vai nào thích và đủ đam mê tôi mới làm và sẽ làm rất hay. Giờ phải có vai nào hay hơn Ninh Lâm trong Cô gái xấu xí có thể tôi sẽ nhận. Tôi cũng có thể nhận vai nhỏ hơn nếu nó tạo cho tôi sự hứng thú, mới lạ.
Vai Ninh Lâm được xem rất là thành công đó đã mang lại cho anh điều gì?
Nhiều lắm! Nói chung là về kinh nghiệm diễn xuất. Ngày xưa tôi có học nhưng không đào sâu nhiều, không tác nghiệp nhiều. Vai diễn này giúp tôi cảm nhận được nhiều cái như: thế nào là diễn hài, là phim điện ảnh, phim truyền hình, thế nào là phân tích nhân vật… Vai diễn Ninh Lâm bổ sung những kiến thức nghệ thuật trước đây tôi được học.
Giờ chúng ta nói về tình yêu nhé! Chẳng bao giờ thấy Minh Thuận nhắc đến chuyện yêu đương nhỉ?
Tình cảm là một cõi riêng tư của mỗi người. Với lại, cũng không có ai thắc mắc để tôi chia sẻ.
Chẳng phải tôi đang chia sẻ với anh sao! Tôi biết không chỉ tôi mà nhiều người hâm mộ cũng tò mò muốn biết về tình cảm riêng của ca sĩ Minh Thuận.
Tôi không thích giải đáp sự tò mò của người khác. Nếu bạn bè thì "OK". Bạn bè có thể biết tất tần tật, cái gì tôi cũng có thể tâm sự. Còn công chúng thì không bao giờ.
Anh không tin khán giả có thể chia sẻ được với mình sao?
Không phải tôi không tin nhưng có chia sẻ cũng chẳng để làm gì. Nếu người ta xem cái đó để người ta quý mình, tôi càng không muốn nói. Chuyện tình cảm cũng chia sẻ, rốt cục chẳng còn gì là của mình hết.
Xin cảm ơn anh. Chúc anh thành công hơn nữa với công việc của mình!
theo thegioivn