PDA

View Full Version : Ngôi nhà không có đàn bà



hoangkhoi_3217
09-19-2009, 10:33 PM
Hoàng đạp xe quẹo qua một vũng nước lầy lội rồi rẽ trái chạy trên bờ đê . Trời sắp chuyển mưa . Phía xa đang vần vũ một màu đen kịt . Gió thông thốc thổi tung những tấm nilon chấp chới bay như những đàn bướm khổng lồ . Hoàng guồng mạnh chân … “Nhanh lên chút nữa , mình sắp về đến nhà rồi …. “ chỉ cần chạy hết bờ đê , rẽ vào một ngõ nhỏ khuất sau một hàng dừa nước là Hoàng đã có thể về đến ngôi nhà thân yêu . Ngôi nhà nhỏ xinh xắn mà Hoàng hay cười đùa nói với chú Hai là “ ngôi nhà không có đàn bà “.

Hoàng đã quen với chuyện không có bóng dáng một người đàn bà trong ngôi nhà nhỏ xinh xắn nằm lọt thỏm giữa một khu vườn rộng lớn nằm kề bên một con rạch nhỏ . Hoàng không biết má mình là ai . Hoàng chỉ biết , người chăm sóc Hoàng , người cầm tay Hoàng đi trên con đường đê để đến trường trong ngày khai giảng đầu năm học , người thức suốt đêm để hạ sốt cho Hoàng trong cơn bạo bệnh là chú Hai …Khi còn nhỏ , đôi khi nhìn má của bạn bè đến đón , Hoàng cũng buột miệng ngây thơ hỏi về má của mình nhưng Hoàng chỉ thấy chú Hai thở dài , xoa đầu Hoàng và trả lời qua quít rằng má đã đi làm ở một nơi rất xa … Mãi khi bước vào cấp 3 , Hoàng mới biết , bố mẹ của mình đều đã qua đời trong một tai nạn ô tô ….

Hoàng không đau khổ lâu , vì sống với chú Hai , Hoàng luôn có một cảm giác an toàn . Chú Hai là một con người tuyệt vời trong mắt Hoàng . Chú cứng rắn như một người cha nhưng đôi khi lại tình cảm và nhẹ nhàng như một người mẹ . Nhìn mấy đứa bạn gái khóc ròng kể lể chuyện ba má nó gây lộn , rồi ba nó nhậu xỉn đánh mấy má con nó bầm mình bầm mẩy , tự nhiên Hoàng cảm thấy mình thật may mắn vì có một người chú tuyệt vời .

Chú Hai khá trầm tính , ít nói và Hoàng cũng ít thấy chú Hai cười . Mọi người xung quanh hay nói với Hoàng rằng “ Chú mày khó tính quá , nên ế vợ … “ . “Chắc vậy … ! “ Hoàng nghĩ thầm trong bụng khi thấy chú Hai đã gần 50 nhưng vẫn chưa có ý định lập gia đình . Hồi Hoàng học cấp I , Hoàng biết , cô giáo dạy Hoàng rất thích chú Hai nhưng sau đó mọi việc chẳng đi đến đâu … “ Ảnh lạnh lùng băng giá quá … chắc ảnh còn nhớ người yêu cũ … ! “ Hoàng nghe lóm cô giáo mình thì thầm với một cô khác và vui mừng nhảy tưng tưng trên đường đê . Lúc đó nó không muốn chia xẻ tình cảm với bất kỳ một ai . Nó muốn chú Hai thương nó nhất trên đời .

Nó lây tính trầm tư của chú Hai . Ngay từ hồi học cấp 2 , trong lúc bạn bè nó luôn lắc lư với hiphop , cuồng nhiệt với những cuộc rong chơi ở những tụ điểm game thì nó chỉ thích ngồi bên dưới hàng cau thoang thoảng hương thơm , nghe tiếng nhạc Trịnh nhẹ nhàng lan tỏa trong một không gian im vắng đến nao lòng . Đám con gái trong lớp chê nó già nên lên đến cấp 3 nó vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai và kì lạ thay nó chẳng bao giờ lấy thế làm buồn ….

Lên cấp 3 , nó chỉ chơi thân với Huy , người tình cờ ngồi chung với nó trong ngày gặp mặt đầu năm học . Nó đâu ngờ , nó lại hợp tính với Huy như vậy . Từ sở thích âm nhạc cho đến cách nhìn về cuộc sống nó luôn tìm thấy ở Huy một tiếng nói chung . Tình bạn giữa hai đứa ngày càng khắng khít đến mức có lần nghe nó bị trượt chân té gãy xương , Huy đã bỏ luôn chuyến du hí cùng gia đình ở Đà Lạt mà vội vã quay trở về thăm nó khiến nó cảm động đến chảy nước mắt ….

“ Không kịp rồi …. ! “ Những giọt mưa đầu tiên đã rơi lốp đốp trên mặt đường , Hoàng vẫn guồng chân đạp mạnh vào chiếc pedan , mặc cho những giọt mưa bắt đầu quất vào người nó những tia nước lạnh buốt . Đầu óc nó trống rỗng …Nó chẳng biết mình phải làm gì trước những sự việc vừa mới diễn ra . Nó chỉ loáng thoáng nhớ nó đang lim dim trong giấc ngủ mơ màng thì môi Huy chạm vào môi nó , rồi tiếng Huy thì thầm …” Huy yêu Hoàng rồi …. “ , nó đẩy mạnh Huy ra và nhìn Huy bằng một cắp mắt trân trối , nó ào ra cửa xách xe đạp chạy đi ….

Làm sao lại có thể như thế chứ …. Làm sao hai đứa con trai lại có thể yêu nhau ….? Làm sao hai đứa co trai lại có thể hôn nhau ….. ? Bao nhiêu câu hỏi cuộn cuồn chảy qua trong đầu nó … Và thật là mâu thuẩn khi nó thấy cảm giác khi môi Huy chạm vào môi nó thật dễ thương , và ánh mắt Huy nhìn nó thật tội nghiệp …. Nhưng không thể ….

Gần về đến nhà rồi … Từ xa , nó đã loáng thoáng nghe thấy tiếng kèn harmonica lạc lõng trong tiếng mưa gào … Hoàng chợt tỉnh … “ Chú Ba đã về …. ! “.

Có những chuyện Hoàng không thể tâm sự với ai như lần đầu tiên nó gặp mộng tinh , nó bị con Thùy trong lớp sờ mó chỗ kín …thì nó luôn kể cho chú Ba .

Đó là một con người đầy tính hài hước . Chú Ba đi làm xa nhưng mỗi lần chú Ba về , căn nhà xinh xắn bỗng trở nên sống động hẳn với những tràng cười . Cách lắng nghe và cách giải thích cũng như khuyên bảo của chú Ba luôn làm cho Hoàng có cảm giác nhẹ nhõm . Chú Ba có dáng vẻ là một người bạn hơn là một người cha ….

“ Đi làm gì mà đi xa quá trời …. Sao có vợ được … ? “ Hoàng nghe mấy bà hàng xóm chọc chú Ba và rồi chỉ thấy chú Ba cười hề hề trả lời … “ Cô nào muốn lên rừng chơi với khỉ và con thì mấy cô giới thiệu nghen …. “ . Để rồi mười bảy năm trôi qua …. Ngôi nhà này vẫn chưa có bóng dáng đàn bà .

“ Mình sẽ đem câu chuyện chiều nay kể cho chú Ba nghe . Hy vọng chú ấy sẽ cho mình một lời khuyên … “ Huy nhủ thầm rồi rón rén mở cổng rào dắt xe bước vào nhà . Nó bước nhẹ như một con mèo theo lối bên hông nhà xuống dưới bếp . Nó không muốn hai chú nhìn thấy bộ dạng tồi tệ của nó . Bước vào nhà tắm , nó vớ lấy chiếc khăn , chùm lên đầu xoa xoa và bước lên nhà trên .

Không có ai …. Chỉ có tiếng harmonica vang vọng đâu đó …

Nó bước qua phòng chú Hai … cửa phòng khép hờ … Tiếng kèn văng vẳng ….

Nó rón rén nhìn qua khe cửa ….

Tim nó muốn ngừng đập ……

Chú Ba đang ngồi trong lòng của chú Hai , vòng tay của chú Hai đang choàng xiết qua cổ … Họ ngồi nhìn ra ngoài trời mưa …. Cách ngồi đó …. Cách tay trong tay đó … chỉ có ở những cặp tình nhân ….

Hoàng choáng váng …..

Đột nhiên tiếng kèn ngừng bặt … rồi sau đó tiếng của chú Hai nhỏ nhẹ ….
- Mình sẽ nói cho nó nghe sư thật chứ …. !
- Có cần thiết không anh …. ?
- Vậy em nói anh phải che dấu bao nhiêu năm nữa …. ? Em có biết khi em đi rồi , anh luôn sống trong một nỗi cô đơn thường trực …Anh luôn khao khát được có em , được bên cạnh em …..
- Em hiểu ….. nhưng nếu mình nói sự thật , nó có chấp nhận không anh …. ? Chúng ta là những người không bình thường
- Chúng ta bình thường …. Chúng ta cũng là những con người …. Chúng ta có tình yêu và tình yêu của chúng ta là sự thật …. 15 năm trôi qua rồi … tình yêu của chúng ta không phải là một sự lệch lạc như người đời đã nghĩ …. Đúng không em … ?

Hoàng chấp chới ….Đầu nó như muốn nổ tung …. Nó đang hoảng sợ về thứ tình cảm lạ lùng mà Huy đang gieo rắc trong lòng nó . Vậy mà giờ đây … thứ tình cảm đó đang hiển hiện trước mặt nó giữa hai người mà nó luôn xem là thần tượng của cuộc đời mình ….

Tại sao họ lại không nói cho nó biết điều đó …. ?

Tiếng chú Ba đều đều vang lên :
- Em biết , anh đã vì em mà chịu nhiều thiệt thòi . Nhưng anh ơi , dù sao thằng Hoàng cũng là con của chị em … vợ chồng chị Hai mất đột ngột …. Em không muốn nó bơ vơ ….
- Anh không nói đến việc đó …. Cho dù thằng Hoàng nó không phải là cháu ruột của em , chỉ cần em muốn anh vẫn chăm sóc nó …. Vì em …. Anh sẵn sàng làm tất cả mọi thứ ….

Đột nhiên một dòng nước mắt ứa ra từ đôi mắt Hoàng …. Nó là cháu ruột của chú Ba … Vậy mà lâu nay nó cứ nghĩ nó là cháu ruột của chú Hai … Sự yêu thương , chăm sóc của chú Hai không bao giờ gợi lên trong nó bất kỳ sự nghi ngờ nào ….
- Chúng ta phải sống che dấu như thế này đến bao giờ …. ?
- Xã hội không chấp nhận chúng ta …..
- Anh biết ….. Nhưng anh muốn chúng ta có thể được chấp nhận trong ngôi nhà này … trong ngôi nhà của chúng ta ……
- Hãy chờ thêm một thời gian nữa anh …. Khi thằng Hoàng lập gia đình , ra ở riêng … chúng ta sẽ thoải mái hơn ….
- Đôi khi anh chỉ muốn ôm em trong vòng tay , để nghe tiếng kèn của em ….Đôi khi anh muốn nhìn em bằng một cặp mắt yêu thương …..Đôi khi ….
- Đừng nói nữa anh …..
- Em …. !
Hoàng có cảm giác tim mình bị bóp nghẹt … trong ánh sáng lờ mờ nó nhìn thấy chú Ba quay lại nhìn chú Hai với ánh mắt nhè nhoẹt nước ….
- Hoàng !…. Chú Ba hét lên …
Hoàng bỏ chạy về phòng , đóng cửa lại mặc cho hai người bên ngoài gõ cửa ….

Tại sao … ? Tại sao hai người đàn ông có thể yêu nhau …. ?
Nhưng tại sao hai người đàn ông lại không thể yêu nhau ?
Ngoại trừ việc họ yêu nhau , hai người chú của nó thật sự là hai người đàn ông hoàn hảo . Những người đàn ông có trách nhiệm , biết chia xẻ …. Họ đã mang lại cho nó một cuộc sống an bình , một cuộc sống bình thường như tất cả những gia đình bình thường khác ….Vậy thì họ có lỗi gì ….. ?

Hoàng thiếp đi trong một giấc ngủ chập chờn ….

Trong giấc mơ nó nhìn thấy hai người chú của nó nhìn nó bằng một đôi mắt buồn sâu thẳm …. Rồi họ dần dần biến mất …. Để lại nó một mình giữa con đường vắng lặng …Hoàng bàng hoàng thức dậy …

Có tiếng gà gáy le te ….
Trời lờ mờ sáng ....
Hương cau thoang thoảng .....
Hoàng thấy lòng mình nhẹ nhõm .....

Nó bước ra vườn . Hai ông chú của nó đang lúi húi tỉa những bụi ngâu nơi góc vườn . Thấy nó , cả hai nhìn ra với đôi mắt ngại ngùng .....
- Con .... !
Nó cầm cây kéo , chạy lại kế bên bụi ngâu rồi hí hoáy tỉa theo ....
- Hoàng à .... ! Chú Hai lên tiếng .....Chú có chuyện này muốn nói với con ...
- Con biết mà .....
- Con biết gì ..... ?
- Chú và chú Ba yêu nhau .... Nó trả lời nhẹ bẫng .... 15 năm ....
- Không .... 17 năm ... Chú Ba cười ...
- Lâu dữ vậy sao .... ?
- Chẳng lâu nếu nó là tình yêu thật sự ...Chú Hai cười .... Con không sốc chứ ...?
- Con đã lớn rồi ... con hiểu ....
- Con hiểu thật chứ …. ?
- Dù có chuyện gì xảy ra , chúng ta vẫn là một gia đình …. Phải không …. ?

Hoàng không biết bằng cách nào nó đã nằm trong vòng tay cứng cáp của chú Hai … mắt nó nhòe nhẹt nước ….
HẾT

XiKeDangCap
09-22-2009, 11:01 PM
Thật tình cảm, Ước chi cũng có 1 gia đình như thế! á chúng ta cũng có đấy 1 gia đình toàn là đàn ông. phải thế không? Danongvn.net là gia đinh của mọi người!